Chương 3: (Vô Đề)

Những đòn roi vốn đã ngừng, giờ lại tiếp tục giáng xuống, thân thể Dĩ Thu lại thêm vài vết m

-áu.

Ánh sáng trong mắt Dĩ Thu đã tắt ngay khi nhìn thấy hộp gấm, nàng chỉ muốn ch

-ếc.

Nếu như Như phi chịu tặng ít vàng bạc để đút lót, Dĩ Thu đã không phải chịu nhiều đau khổ đến thế, thậm chí đã không ch

-ếc.

Nhưng chỉ qua một tháng, để cầu con, nàng lại chôn đầy một hộp vàng bạc và trang sức dưới gốc cây nguyệt quế, khẩn cầu nguyệt thần ban phúc.

Hóa ra chủ tử cũng biết thần linh cần lễ vật, sao lại không biết rằng quỷ dữ ở Thận Hình Ti cũng cần được bôi trơn!

Tất cả chỉ là vì nàng kiêu ngạo, không coi nô tỳ là con người.

Một tỳ nữ, hy sinh cũng chẳng đáng tiếc gì.

Trước khi bị đưa vào lãnh cung, Như phi bị ném về cung cũ, cho phép nàng thu dọn vài món đồ cá nhân. Một nén nhang sau, ma ma của lãnh cung sẽ đến đón.

Về đến cung, ta tranh thủ đổi điểm trong hệ thống để lấy hàng hóa.

40 điểm là đủ để mua một kỹ năng hữu ích.

Nhìn những món như thuật làm đẹp, thuật được sủng ái, túi báu vật, hay may mắn, cuối cùng ta chọn món phù hợp nhất cho một người nằm yên trong lãnh cung – Cánh cửa tùy ý.

Có được nó, ta có thể đến bất cứ nơi nào mình muốn.

Ta dùng cửa đi thẳng đến một quán trọ ở ngoại thành, thuê phòng ba ngày, rồi trở về cung.

Thấy chủ tử đang ngồi trong cung, cầm cây trâm hoa hồng hoàng thượng ban tặng trước đó mà rơi lệ, nàng cuối cùng cũng có người để làm khán giả:

"Hoàng thượng chắc chắn là muốn bảo vệ ta, ngài sẽ không quên tình cảm giữa ta và ngài trên tường rào, lưng ngựa."

"Vâng, tiểu thư thật thông minh!" Ta nén cảm giác buồn nôn mà khen ngợi nàng bằng giọng đầy cảm xúc.

Nhìn chủ tử hài lòng gật đầu, ta nghĩ thầm: Cây trâm này các phi tần đều có, mỗi người một kiểu dáng, chẳng khác nào hàng chợ.

Vậy mà nàng xem nó là tình yêu duy nhất.

Thật là, đầu óc của nàng… hết chỗ nói!

Trong sự bất lực, ta lại đ*ng t*nh mà tán dương nàng vài câu.

Cuối cùng, nén nhang đã cháy gần hết.

Thật tuyệt.

Ta không cần phải giúp nàng thu dọn đồ đạc nữa.

Ma ma của lãnh cung bước vào, ngạc nhiên nhìn chủ tử chỉ mang theo một hộp dưỡng móng tay, liền hỏi: "Chỉ có thế này thôi à?"

Chủ tử ôm chặt cái hộp, kiêu kỳ bước đi trên đôi guốc đế cao, nói bằng vẻ mặt ngạo nghễ:

"Bản cung không để tâm đến vật ngoài thân, chỉ quan trọng tình cảm hoàng thượng dành cho ta.

Dù vào lãnh cung, cũng phải sống đàng hoàng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!