Chủ tử nhà ta từ nhỏ đã không lanh lợi.
Cầm kỳ thi họa, thơ từ ca phú, những thứ mà các tiểu thư danh môn ai cũng giỏi, thì nàng chẳng có cái nào thông thạo.
Quản lý gia sản, lo liệu việc buôn bán, nàng cũng chẳng hiểu gì.
Còn những kỹ năng như múa hát, đàn cầm để làm vui lòng phu quân, nàng bảo đó là việc của "kỹ nữ bán thân", nên không thèm học để tranh sủng.
Đến cả việc bếp núc, thêu thùa, vốn là bổn phận của nữ nhi, nàng cũng chẳng buồn học, nói rằng nếu học mấy thứ đó thì chẳng thể cùng thiếu gia nhà môn đăng hộ đối kết giao huynh đệ.
Thế nhưng, khi bàn đến cưỡi ngựa bắn cung, mưu lược cầm binh, những thứ chỉ dành cho nam nhi, nàng lại bảo đó là th* t*c, không hợp với thân phận tiểu thư khuê các.
Cuộc sống của nàng chỉ xoay quanh việc đeo vàng đội bạc, ăn sơn hào hải vị.
Trong nhà vừa mới có thêm món đồ sứ mới, nghe nói có hoa văn lạ, nàng liền mang ra khoe mẽ cả ba ngày ba đêm.
Mười ngón tay nuôi dài, mỗi ngày bôi dầu sơn móng, chẳng đụng đến một chút việc nhà. Chuyện gì cũng phải có người hầu hạ.
Nhà họ Ô của chúng ta từng một thời huy hoàng vì có hai người trở thành hoàng hậu.
Nhưng từ khi thái hậu qua đời, hoàng hậu trước bị giam vào lãnh cung, gia cảnh ngày càng sa sút.
Trong nhà chỉ còn lại một tiểu thư dòng chính, các thiếu gia thì văn không thành, võ không toại, chẳng ai nên thân.
Càng ngày càng khó khăn, thế mà phu nhân vẫn cứ giữ cái vẻ kiêu ngạo của nhà quyền quý, mở miệng là nói: "Nhà họ Ô chúng ta là dòng dõi hiển hách, tuyệt đối không thể để mất thể diện như mấy gia tộc suy tàn kia."
Ngày ngày, phu nhân cùng tiểu thư không quản việc nhà, chẳng lo buôn bán, chỉ ngồi như Phật bà, tự tâng bốc lẫn nhau.
Phu nhân đặc biệt thích khen tiểu thư là "khuôn mẫu của danh môn khuê tú".
Nhưng khen nhiều cũng chẳng ích gì.
Tiểu thư cứ lao vào đám đàn ông mà xưng huynh gọi đệ, kết quả chẳng có ai đến cầu thân.
Ngay cả tứ hoàng tử, người ngày ngày cùng nàng qua lại nhưng không được thánh ý, cũng chẳng đề cập chuyện hôn sự.
Phu nhân nhìn quanh, thấy các tiểu thư nhà khác, người thì tài hoa, người thì đảm đang, người thì dịu dàng hiền thục, ai ai cũng có danh hiệu.
Cuối cùng, phu nhân đập đùi đánh đét, dựng nên cho tiểu thư một nhân thiết: "Đạm như cúc" (người nhàn nhã, thanh tao như hoa cúc).
Cái gọi là "đạm như cúc", chính là không tranh không giành, không phô trương, không nổi bật.
Người không có học thức như ta, thấy đây chẳng phải là nhân thiết vô dụng thì là gì.
Nhân thiết này chủ yếu giúp tiểu thư không cần học hành hay trau dồi gì cả.
Trong các buổi thưởng hoa, các tiểu thư khác thi tài, còn tiểu thư nhà ta thì chống cằm ngồi một bên ngủ gật.
Đến cả lời nói cũng không cần nhiều.
"Người nhàn nhã thanh tao" mà, không tranh giành tức là bình thản.
Nếu gặp chuyện, chỉ cần tỏ vẻ mây trôi nước chảy, thốt lên một câu: "Người trong sạch tự khắc rõ ràng, ta không cần tranh cãi."
Còn việc lao ra đối đầu hay cãi cọ đánh nhau, đều do chúng ta – những nha hoàn – làm.
Sau khi xong chuyện, chúng ta còn phải vây quanh tiểu thư như các vì tinh tú xoay quanh mặt trăng, chân thành mà khen một câu: "Tiểu thư thật thông minh!"
Ai khen tiểu thư giữa chốn đông người, để lời ấy lan đến tai người ngoài, sẽ được thưởng thêm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!