Chương 6: (Vô Đề)

Phong Thừa đang cười lớn thì tiện tay cầm một quả bóng khác, lạnh mặt, nhắm thẳng đầu Mạnh Xuân Kiện mà ném tới.

Mạnh Xuân Kiện đang cười đến nghiêng ngả, không kịp đề phòng, bị nện trúng ngay, đau đến mức hét toáng lên:

"Aaaa ~~!"

Kha Nham lắc đầu, vừa cười vừa nói:

"Cậu bảo không có gì đáng cười mà còn cố cười, chẳng phải tự chuốc khổ sao."

Nói xong, vị bác sĩ vốn chuyên nghiệp lại hành động rất không chuyên nghiệp, tiện tay lấy một chai bia ướp lạnh đập nhẹ vào trán Mạnh Xuân Kiện:

"Để tôi chườm cho cậu một chút."

Mạnh Xuân Kiện r*n r*:

"Cậu vừa rồi không phải cũng cười đó sao? Tôi đây chẳng qua vi lo cho hạnh phúc của cậu ta thôi. Một cô gái hai mươi sáu tuổi, giọng trong veo như chim non, hôm đó mặc chiếc váy vàng, dáng cao cao gầy gầy, cậu ta còn chê tỉ lệ chân không hợp mắt. Xin lỗi chứ, người ta tỉ lệ còn chuẩn hơn cả tượng nghệ thuật, dáng dấp vừa cá tính vừa quyến rũ. Tôi nhìn mà còn thấy động lòng, vậy mà cậu ta lại chê người ta đi hơi vòng kiềng… Tôi nhìn suốt mười phút cũng không thấy chân vòng kiềng ở đâu cả!"

Anh vừa nói vừa khoa tay múa chân, bất bình thay cho cô gái kia:

"Cậu thử nghĩ xem, một người trưởng thành có sự nghiệp, có ngoại hình, đâu phải diện mạo quá xấu không ai ngó tới. Vậy mà bao nhiêu cô gái theo đuổi, có thể xếp hàng từ Tần Lĩnh đến sông Hoàng Phố, cuối cùng lại vô ích. Đẹp trai thế kia mà đến giờ vẫn chưa yêu đương lần nào. Cậu xem dì Giang sốt ruột thế nào, cứ muốn khắp thiên hạ tìm con dâu."

Vừa chườm lạnh vừa than thở, Mạnh Xuân Kiện ôm trán, r*n r*:

"Sắp ba mươi đến nơi, vẫn còn là trai tân, nếu tin này mà lan ra, cậu bảo cậu ấy biết giấu mặt vào đâu…"

Nói chưa dứt, quả bóng lại bay trúng m.ô.n.g, đau đến mức anh ta ôm lấy hét lớn:

"Mông của tôi!"

Phong Thừa lạnh lùng đáp:

"Cậu nói nhảm thêm một câu nữa, tôi ném cho cậu thành hoa hướng dương luôn."

Mạnh Xuân Kiện mặt mày đỏ gay, tức tối gào lên:

"Tôi biết ngay mà! Cái tên khốn này ngấp nghé cái m.ô.n. g của tôi! Thành thật khai đi, chẳng phải cậu từ chối nhiều cô gái như thế là vì thầm yêu tôi mà không dám nói sao?"

"…."

"Đồ b*nh h**n!"

Kha Nham lắc đầu, ném chai bia sang một bên, không thèm quản nữa.

Phòng khách lúc này tràn ngập mùi rượu. Mạnh Xuân Kiện len lén kéo mọi người sang một bên, nhỏ giọng thì thầm, chỉ chừa Phong Thừa ở ngoài:

"Một lát nữa các cậu nhớ bảo vệ tôi, đừng để hắn giở trò. Nhìn ánh mắt hắn nhìn tôi kìa, như lang như hổ! Tặc tặc…"

Kha Nham chịu hết nổi, kéo Phong Thừa ra ban công tầng hai hút t.h.u.ố.c.

Một người châm t.h.u.ố.c, màn đêm yên tĩnh phủ xuống trước mắt, phía sau là tiếng nhạc xập xình, ánh sáng xa hoa hỗn loạn.

Phong Thừa vốn không hay hút t.h.u.ố.c, chỉ kẹp hờ điếu t.h.u.ố. c giữa ngón tay, chơi đùa cho có.

Kha Nham thì hút vài hơi sâu, trong làn khói lượn lờ bỗng nhiên nghiêm giọng hỏi:

"Lão Phong, cậu thật sự… vẫn còn trai tân sao?"

Phong Thừa liếc mắt, mất kiên nhẫn:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!