Sân bay Yến Thành có vẻ lạnh lùng và cứng rắn hơn so với sân bay ở Tô Thành — bê tông, kính, mọi thứ đều nghiêm trang hơn một bậc. Khương Nguyên nói xe đã đỗ ngay trước cửa nên Quách Thanh cùng Quý Hoài Đông chia nhau dẫn hai bé con ra khỏi sảnh theo hai lối khác nhau.
Sữa Chua nắm c.h.ặ. t t.a. y Quách Tiểu Khải, tự mình kéo theo chiếc cặp da hình hoạt hình bé xíu, ngoan ngoãn đi chậm sau mẹ. Quách Tiểu Khải diện chiếc sweater đen bóng, quần short ô
-liu, đầu đinh ngắn, đôi mắt to và hàng mi dài trông rất dễ thương. Sữa Chua thậm chí còn xinh xắn và tinh tế hơn: váy nhí màu vàng nhạt, đội chiếc mũ ngư dân màu trắng hơi lệch, lộ một b. úi tóc xoăn ở tai trái. Khuôn mặt trắng trẻo của bé như chưa chịu nổi nắng, nhìn thấy là muốn che cho bé ngay.
Cả ba đặt chân vào thành phố sau nhiều năm mới trở lại, giữa cảm giác quen mà lạ, Quách Thanh thoáng chùng lòng. Trong khoảnh khắc, hình ảnh mấy năm trước ùa về, vừa thân quen vừa gợi nỗi bùi ngùi. Cảm hứng thơ nổi lên trong người cô, muốn cất tiếng ngâm một câu gì đó cho oách nhưng kiến thức văn học đã mai một, nửa ngày chẳng nghĩ nổi chữ nghĩa nào. Cuối cùng cô vẫn hét to bằng giọng tưng t. ửng:
"Cố hương của ta!"
Đằng sau, một giọng trẻ con trong veo bắt chước vang lên:
"A, cố hương của mama!"
Quách Tiểu Khải hồ hởi lắm.
"Đi thôi, mẹ dẫn các con thăm thú thủ đô vĩ đại!
Quách Thanh khí thế hừng hực, vung tay một cái đẩy hai rương hành lý lớn chạy bon bon phía trước. Vừa mới nhấc chân, phía sau bỗng vang lên một tiếng gầm khiến cô giật mình suýt ngã.
…"Cô còn có mặt mũi quay về à?!"
Đó chính là câu thoại y hệt trong giấc mơ vừa nãy. Quách Thanh lập tức phản xạ như một con mèo bị giẫm đuôi, lưng cong, cổ rụt lại diễn trọn một màn "tội phạm bị truy nã đang trốn thì bị nhận mặt".
Chân cô mới mẹ nó đặt lên đất Yến Thành chưa tới một phút đã gặp người quen rồi hả???
Bó tay luôn. Rõ ràng cô trở về để thu hồi đất đai bị mất, mắc gì phải trốn tránh như làm chuyện mờ ám thế này hả trời?!
Hay là…chạy trốn giờ còn kịp không…QAQ
Trong đầu Quách Thanh chỉ trong vài giây mà đã chạy qua tám ngàn chữ tâm lý phức tạp dài như luận văn.
Kết quả quay đầu lại thì…
Một cô bé chừng hai mươi tuổi đầu còn kẹp một cái kẹp tóc hình viên t.h.u.ố.c, đang dùng "quyền đ.ấ. m mềm mại" nện vào n.g.ự. c một thiếu niên cao gầy gương mặt hơi xanh xao.
Cậu thiếu niên đau lòng, tự trách mặc cô bé đ.á.n.h, giọng trầm buồn nói:
"Xin lỗi nhé bảo bối, lẽ ra anh phải về sớm hơn. Để em đợi tới tận hai mươi phút, chắc sốt ruột lắm đúng không? Lần sau anh nhất định không đi chuyến bay tối nữa."
Cô bé anh anh anh một tiếng rồi chui vào n.g.ự. c cậu ta.
"…"
Trong đầu Quách Thanh có một vạn con dê lao nhanh xô đẩy, phẫn uất ngẩng đầu lên.
Ta nguyền rủa hai người bọn bay từ nay về sau mỗi lần đi máy bay đều phải đi chuyến tối!!
Lúc này bên ngoài sân bay, một đội xe Rolls
-Royce đen bóng trông rất đồ sộ lừ lừ tiến tới, thái độ cực kỳ trang trọng. Cửa một chiếc xe bật mở, từng đôi giày da đen bóng nhảy xuống, tám nhân viên đồng phục đen cao lớn bước ra như vệ sĩ chuyên nghiệp đứng thành một hàng chỉnh tề. Dẫn đầu là hai người lịch lãm, mặt mày trang nghiêm cùng lúc cúi chào ba mẹ con:
"Quách tiểu thư. Quách tiểu thiếu gia khỏe. Quách tiểu tiểu thư ngoan."
Quách Thanh nghe vậy mặt mày biến sắc, cảm giác như rơi vào một giấc mơ hơi…lố.
Quách Tiểu Khải chằm chằm người đối diện, chăm chú quan sát, nghiêm túc dò xét:
"Găng Iron Man để ở cặp nào vậy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!