Quách Thanh tắm rửa cho hai đứa nhỏ sạch sẽ rồi dỗ chúng đi ngủ, tay cầm một cuốn sách thiếu nhi bằng tiếng Anh, dự định ôn lại chút kiến thức tiếng Anh cấp 6 của mình.
Những đứa trẻ vốn rất dựa dẫm vào mẹ, Quách Thanh dù lần đầu làm mẹ, kinh nghiệm chưa nhiều, suốt đường vừa làm vừa học, nhưng nhìn chung việc chăm sóc con cái cô làm cũng không tệ.
Tất nhiên, phần lớn là nhờ bọn trẻ cũng hợp tác.
Một người mẹ đúng nghĩa, ngoài việc chăm sóc con cái hàng ngày còn phải kèm cặp chúng học bài.
Chẳng nói đâu xa, kiến thức cơ bản về con số và tiếng Anh tối thiểu cũng không thể bỏ qua được.
Quách Thanh cực kỳ cẩn thận, thấy trước được điều này nên quyết định bắt đầu bồi dưỡng lại kiến thức tiếng Anh của mình ngay từ bây giờ.
Nếu không, khi không theo kịp tiến độ học tập của bọn trẻ, vừa phải dạy kèm vừa mất mặt trước con, cô còn mặt mũi nào làm mẹ nữa?
Dù sao trình độ tiếng Anh của cô đạt cấp 6 cũng đủ để xem phim Hollywood hay đọc tạp chí nước ngoài, nên mấy kiến thức này với Quách Thanh mà nói cũng chỉ là chuyện nhỏ.
Nhưng cô không ngờ, chữ tiếng Anh lại khó nhằn hơn tiếng Trung, đến mức làm cô như bị thôi miên, nhìn mấy dòng liền muốn bỏ cuộc.
Cuối cùng, bằng ý chí kiên cường Quách Thanh ráng đọc đến cuối trang, rồi lập tức ném sách sang một bên rồi nhấp một ngụm nước chuẩn bị đi ngủ.
Nhưng ngay lúc này, tiếng chuông cửa vang lên làm cô phiền lòng.
"..."
Quách Thanh tức giận ngồi bật dậy, xuống giường với bước đi đầy khí thế nhưng vẫn rón rén tiến về cửa.
Nhìn thấy người đứng ngoài, là Phong Thừa.
"C.h.ế. t tiệt!"
Quách Thanh lập tức hoảng sợ, vội giơ tay che màn hình để tránh bị anh nhìn thấy.
Nhưng làm xong mới nhận ra, che cũng chẳng ăn thua gì!
Lúc này tâm trạng của Quách Thanh như kẻ trộm đang bị cảnh sát phát hiện, mà trong nhà còn đủ thứ lộn xộn chưa kịp dọn—ngoài "C.h.ế. t tiệt!", trong lòng cô chỉ toàn hoảng loạn.
Tình huống này là gì đây?
Anh sao lại đến chỗ này?
Anh đến làm gì?
Quách Thanh hoảng đến mức chân tay luống cuống, đứng giữa "mở cửa" hay "giả vờ ngủ" mà không biết phải làm sao.
Chưa kịp suy nghĩ xong, giọng nói của Phong Thừa từ ngoài cửa truyền vào:
Cánh cửa tuy làm giảm bớt âm thanh, nhưng giọng anh vẫn vang rõ ràng, dứt khoát và đầy uy lực.
"Ra ngoài, tôi có việc tìm em."
Quách Thanh vội vàng quay đầu hít vài hơi thật sâu, rồi dùng một trạng thái vừa trấn tĩnh vừa hoảng loạn kiểu Schrödinger*, mở cửa.
* Kiểu Schrödinger: ám chỉ một người đang có hai trạng thái cùng một lúc, chưa quyết định rõ ràng, ví dụ vừa trấn tĩnh vừa hoảng loạn, vừa muốn đồng ý vừa muốn từ chối…
Vèo một cái, cô bước ra ngoài đóng cửa sau lưng.
Trong lòng hồi hộp, trên mặt cố giữ vẻ tôn trọng:
"Phong tổng, giờ này… có chuyện gì để ngày mai nói cũng được"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!