Thang máy vừa mở cửa, Quách Thanh định bước ra thì bị gọi lại.
"Buổi tối theo tôi đi ăn cơm."
Phong Thừa cắm tay vào túi áo, vẫn là dáng vẻ hơi kiêu ngạo như mọi khi. Giọng điệu của anh vừa như thông báo, vừa như mệnh lệnh nhưng lại không hề nghiêm khắc hay cứng nhắc, chỉ là một cách nói khác khiến người nghe không dám tùy tiện phản ứng.
Trước đây, mỗi lần nghe câu này, Quách Thanh sẽ ngay lập tức bỏ hết việc đang làm để nhiệt tình đáp: Ăn gì vậy?
Lần này, cô chỉ liếc nhìn Phong Thừa một cái rồi im lặng.
Quy tắc của người làm công là từ chối ông chủ nhất định phải chú ý phương thức.
Nghĩ vài giây, cô mới cẩn thận giải thích:
"À, cơm tối thì… thuộc về lúc tan việc."
Nhưng trong tai Phong Thừa, câu nói này nghe chẳng khác gì câu *Hôm nay mặt trời trời tròn*.
Không phải chứ?
"Tiền làm thêm giờ tính gấp mười cho, đủ chưa?"
Anh dường như hiểu lầm ý Quách Thanh, mới ra tay đã xa hoa mười phần.
Cô ở trong mắt Phong Thừa, đến cùng là tham tài như thế nào, chỉ gấp mười tiền làm thêm giờ liền có thể thu mua?
Thế nhưng nội tâm đáng xấu hổ của cô bỗng nhiên lung lay.
Quay đầu cô vẫn nên học Quý Hoài Đông một chút nghệ thuật nói chuyện đi.
Quách Thanh tự lên lịch trình học tập cho mình.
"Lúc tan việc tôi cũng chẳng thiếu việc để làm,"
Quách Thanh nghiêm túc từ chối,
"Thôi thì cứ trợ lý Nghiêm cùng anh ăn cơm đi."
Phong Thừa đã quên, những hình thức trước đây hiện tại không còn áp dụng được nữa.
Quách Thanh bây giờ, so với Quách Thanh trước kia, miễn cưỡng có thể cùng bốn chữ "Thành thục ổn trọng sự nghiệp chưa thành" liên quan cái lông.
Cô không thèm để ý đến món lợi nhỏ, cũng chẳng hiếm lạ gì anh.
Nhân lúc anh không nói chuyện, Quách Thanh tranh thủ thời gian nhanh ch. óng rời đi.
---
Trên tầng, công việc vẫn chưa kết thúc, còn rất nhiều việc vụn vặt cần xử lý.
Quách Thanh bận rộn đến tận gần lúc tan việc, tranh thủ thời gian đi rửa tay tiện thể hẹn xong với Quý Hoài Đông, chờ một lúc để đi đón hai đứa nhóc.
Khi trở lại văn phòng, cô nghe thấy ngay một đám náo nhiệt ồn ào.
Buồn bực bước vào, Quách Thanh nhìn thấy cả đám người vừa mới còn đang làm việc, hiện tại đều không làm nữa, mặt tất cả đều tươi cười, hỉ hả ăn mừng.
"Cái gì mà vui vẻ thế? Trái đất vừa độc lập à?" cô hỏi.
"Chúc mừng chúng ta, lượng tiêu thụ sản phẩm mới lần này cao nhất, lần đầu tiên đ.á.n. h bại Clara!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!