Nói xong, Quách Thanh mới phát hiện có gì đó không ổn.
Gan to thật, dám ngay trước mặt khinh bỉ và chê bai ông chủ?!
Chỉ số sinh tồn lập tức bật lại, cô vội chữa cháy:
"Kỳ thật tôi là người tiết kiệm, không thích lãng phí. Ngài nhìn đi, tôi còn chỉ bật mỗi một cái đèn bên này. Hơn nữa, chuyện nhỏ nhặt như kiểm tra đèn tắt mở vốn là việc của bảo vệ, sao có thể làm phiền ngài đích thân đến kiểm tra được chứ? Để tôi nói với tổng giám đốc Dương, nhắc nhở bọn họ một chút!"
"…"
Vẫn cái kiểu cũ. Thích nịnh hót.
Phong Thừa bỏ tờ bản thảo trong tay xuống, cầm sang một bản vẽ khác. Đó là một bức họa đường nét tinh tế: một chú thỏ đứng thẳng, trong tay cầm đồng hồ bỏ túi.
Hình ảnh con thỏ này, chi tiết nút thắt trên áo trùng khớp với bộ quần áo vừa rồi — rõ ràng là bản phóng to của thiết kế.
Hàng mi anh rất dài, khi rũ xuống liền để lại một bóng mờ thoáng qua, đẹp đến lạ.
Không chỉ tự mình chấm công, mà ngay cả việc kiểm tra đèn trong tòa nhà cũng phải đích thân làm. Bao năm không gặp, Phong Thừa quả thật đã bị "thương nhân tinh" và "keo kiệt" đồng hóa đến mức triệt để.
Nhưng thế giới này vốn bất công. Cùng là tính toán chi li, keo kiệt đến từng xu nhưng nếu là một tổng giám đốc trẻ tuổi, anh tuấn, phong thái nhã nhặn thì vẫn dễ được lòng người hơn gấp bội so với một ông chủ bụng phệ trung niên.
Chuyện cũ không nhắc nữa, riêng chuyện này phải công nhận một điều: Phong Thừa đúng là soái ca. Hơn thế, còn là kiểu soái ca cực hiếm hoi thuộc về 0,1% xác suất quý giá kia.
Keo kiệt cũng được, khó hầu hạ cũng được, cho dù có lúc tức đến mức sắp phát điên… chỉ cần nhìn gương mặt kia của anh, nhìn thêm ba giây thôi liền không thể không tha thứ.
Quách Thanh lén liếc Phong Thừa ba giây.
Ừm, keo kiệt cũng đáng yêu thật.
Bao nhiêu khinh bỉ trong lòng, trong nháy mắt đều tan rã dưới nhan sắc của anh.
Quả thực đã muộn lắm rồi.
Dù ban ngày đã ném cả Sữa Chua lẫn tiểu Khải cho Khương Nguyên nhưng buổi tối Quách Thanh vẫn phải ghé qua nhìn một chút.
Trẻ con ấy mà, lúc ở cạnh thì thấy phiền phức, vừa rời xa một ngày lại khiến người ta nhớ đến nôn nao.
Cô nhanh tay lưu xong mấy văn kiện, đảo mắt một vòng quanh cái bàn bừa bộn chẳng khác gì vừa bị bão càn quét. Đại khái xác định xong chỗ để của từng thứ, cô cũng ngầm yên tâm với tiến độ hôm nay.
Dứt khoát tắt máy, xách túi lên:
"Tôi đi trước đây, ngài tiếp tục kiểm tra nhé?"
Phong Thừa liếc cô một cái, đặt bản vẽ trong tay xuống:
"Kiểm tra xong rồi. Toàn công ty chỉ còn mình em chưa tắt đèn. Đi thôi."
… Ừ, được thôi.
Quách Thanh chỉ còn cách ngoan ngoãn rụt cái đuôi, cùng anh xuống lầu.
Trong thang máy, điện thoại Quách Thanh reo lên. Cô vừa định cầm máy thì thấy chữ "Sữa Chua" trên màn hình. Tim lập tức nhảy thót.
Cô nhanh tay tắt máy, nhét trở lại túi.
"Alice ở xứ sở thần tiên?"
Phong Thừa bỗng nhiên hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!