Chương 15: (Vô Đề)

Quách Thanh dùng hai tay ép c.h.ặ. t cánh tay Phong Thừa lên tường, cằm đập mạnh vào n.g.ự. c anh. Chiếc áo sơ mi trên người anh cũng bung mất mấy nút từ trên xuống.

Vì quá hoảng hốt, cô cứ giữ nguyên tư thế đó cứng đờ như tượng.

Phong Thừa cũng sững người. Bản năng khiến anh nâng tay cô lên, ánh mắt vẫn còn kẹt giữa lạnh lùng và kinh ngạc.

Hai người nhìn nhau trong khoảng cách gần sát n.g.ự. c ba giây, bầu không khí bỗng trở nên mơ hồ, phức tạp.

Quách Thanh trước đây vốn chẳng trang điểm, cũng không dưỡng da, thích đi dép lê, thấy gái xinh còn buông lời cảm thán. Bộ đồng phục cấp ba và mấy cái áo thun cứ mặc đi mặc lại sáu bảy năm, nóng thì vén lên tận eo như ông già. Tóc thì ba tháng mới tỉa một lần, dài quá che mất trán nên cô vạch sang hai bên.

Trên người cô luôn mang hơi hướng con trai, khiến người ta dễ quên rằng thật ra gương mặt cô rất thanh tú.

Giờ thì cô nuôi tóc dài, lộ trán, làn da trắng hơn. Hôm nay không trang điểm cầu kỳ, chỉ vẽ thêm lông mày và tô chút son môi. Một thay đổi nhỏ thôi mà đã khiến cô xinh hơn hẳn.

Có lẽ trông cô gầy đi nữa.

Nhưng vì đã quá lâu rồi, Phong Thừa không dám chắc mình có nhìn nhầm hay không.

Quý Hoài Đông phản ứng nhanh nhất, bước lên đỡ Quách Thanh:

"Xin lỗi, tôi không để ý là trong này có người. Anh không sao chứ, Phong tổng?"

Quách Thanh đứng dậy, vội đưa tay che cằm. Đến lúc che rồi mới phát hiện cũng chẳng đau mấy, cô thả tay xuống, trong lòng tự trấn an: Bất kỳ ai bình thường, mà nhìn gần gương mặt đẹp trai thế kia, cũng sẽ rung động thôi. Không phải lỗi của mình. Bình tĩnh!

Phong Thừa chỉnh lại nét mặt. Không biết vì vốn lạnh lùng, hay vì bị mạo phạm mà khó chịu, anh khẽ giật ống tay áo, giọng mang theo ý lạnh, còn có chút gai góc:

"Ra tay mạnh thế, người ta không biết còn tưởng anh định g.i.ế. c cô ta."

Anh chỉ đẩy nhẹ một cái thôi, Quách Thanh mới tự trượt chân ngã.

Quý Hoài Đông cười cười giải thích:

"Chỉ giỡn chút thôi mà."

Phong Thừa đáp lạnh lẽo:

"Đùa giỡn mà tay còn mạnh vậy, không biết đ.á.n. h nhau thì còn đến mức nào. Quách tiểu thư thật biết chịu đựng."

Sao nghe giọng anh lúc nào cũng giống như đang châm chọc vậy?

Quách Thanh thấy khó hiểu. Cô với Quý Hoài Đông đâu có đ.á.n. h nhau gì?

Đến lúc cần giả ngu thì Quý Hoài Đông lại giả ngu giỏi thật. Bị Phong Thừa nhìn chằm chằm mà hắn cứ cười toe, làm như không nghe thấy, còn nói:

"Tôi nào dám đ.á.n. h nhau với cô ấy. Mỗi ngày cô ấy đều hù dọa sẽ xẻo tôi ra từng mảnh. Trong công ty này, cô ấy là đại ca."

Tên yêu nghiệt Quý Hoài Đông này, hiếm lắm mới có lúc nói sai, gần như chỉ khi đối diện với Phong Thừa. Hắn có thể nhìn thấu đủ loại tâm tư của người khác nhưng riêng cái kiểu nửa lạnh nửa chua của Phong Thừa thì chịu, chẳng đoán nổi.

Cũng chẳng trách hắn, ngay cả Mạnh Xuân Kiện với Kha Nham, những người quen biết Phong Thừa hơn mười mấy năm cũng đâu nhìn ra được.

Ý ban đầu của Quý Hoài Đông là muốn giữ hình tượng đoàn kết cho Thanh Dư, đồng thời làm nổi bật vị trí của Quách Thanh để không ai coi thường. Nhưng không may người đối diện lại là Phong Thừa.

Phong Thừa khẽ hừ một tiếng, đầy ẩn ý.

Quý Hoài Đông nói xong thì im luôn. Đối thoại với một cậu ấm đầu óc có vấn đề thì có gì đáng nói nữa đâu.

Không khí lặng đi vài giây, Quách Thanh mới nhớ đến chuyện của Tổng giám đốc Dương.

Dù không rõ vì sao Phong Thừa lại đề xuất để Thanh Dư và Clara cạnh tranh công khai, cô vẫn nhìn anh và nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!