Chương 11: (Vô Đề)

"Hả? Ờm..."

Quách Thanh ngáp ngắn ngáp dài, nhớ lại một lúc rồi chậm rãi nói:

"Hình như là trong quán bar, thấy chuyện bất bình thì ra tay... Có một đám đàn ông, nhân lúc một cô gái đi vệ sinh thì bỏ gì đó vào ly rượu của cô ấy. Lúc đó mình nhìn thấy..."

Nói đến đây, giọng cô dần tắt rồi ngủ thiếp đi, hơi thở đều đều.

Khương Nguyên thì vẫn tỉnh, lạnh lùng đá một cú làm cô giật mình tỉnh táo.

"Sau đó thì sao?"

Quách Thanh hoảng hốt đến mức bật dậy, suýt lăn khỏi giường, còn ngồi cọ qua cọ lại giữa đệm:

"Thì mình đâu thể để mặc cô gái nhỏ rơi vào tay bọn chúng chứ. Thế là mình đi tới, giả vờ quen biết, ôm lấy cô ấy rồi nói: "Ôi trời, sao cậu lại ở đây, bọn mình tìm cậu nãy giờ. Bạn trai cậu đang sốt ruột lắm, mau về đi, mọi người đang chờ cậu đấy.""

"Làm tốt lắm."

Khương Nguyên vỗ mạnh một cái vào lưng cô, coi như khen ngợi.

"Làm tốt cái con khỉ! Cô gái kia ngốc hết chỗ nói, chẳng thèm phối hợp gì, còn cảnh giác với cả mình nữa, cứ hỏi mình là ai. Mình đã ra hiệu mắt cho cô ta, vậy mà còn không hiểu. Thế chẳng phải để thằng cha kia nhận ra ngay là mình đang phá đám sao."

Quách Thanh vừa kể vừa bực, đập tay xuống đùi mình. Nhưng cô lại chẳng thấy đau, nhìn xuống mới phát hiện mình vừa đập ngay vào chân Khương Nguyên, thế là còn tiện tay bóp bóp hai cái.

"Sau đó thì bọn chúng định dạy dỗ mình. Mình đây chỉ là cô gái tay yếu chân mềm, tất nhiên phải bỏ chạy rồi. Nhưng chưa kịp chạy thì bị chúng chặn lại. Người thì đông, cô gái kia thấy tình hình không ổn liền tự lo cho thân mình mà chuồn mất. Tên cầm đầu thấy mất con mồi, tất nhiên không tha cho mình, còn cười đểu một cái ——"

Quách Thanh kể rất sinh động, rõ ràng là mấy ngày qua trong nhà vệ sinh quán bar đã luyện tập điệu bộ này không ít lần. Cô nghiêng môi, diễn tả lại nụ cười tà mị ấy, làm cho ai nhìn cũng nổi da gà.

"Hắn bảo: "Con nhóc này mặt mũi chẳng ra gì, mà lại thích lo chuyện bao đồng ——""

Khương Nguyên lập tức nổi giận:

"Xì! Hắn mới là cái loại mặt mũi chẳng ra gì!"

Quách Thanh xúc động vô cùng, tiếp tục thao thao bất tuyệt:

"Ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc, vòng eo mảnh khảnh của mình được một cánh tay rắn chắc nắm lấy. Phong Thừa xuất hiện như thiên thần giáng trần, cứu mình ra khỏi móng vuốt của gã đại ca xấu xa kia, rồi bế tôi xoay tròn trên không ba trăm bảy mươi hai vòng. Váy áo mình tung bay, mái tóc đen dài quét qua không trung như thác nước, hương hoa theo gió lan tỏa.

Đại ca kia thấy tiên nữ xinh đẹp như mình bị người khác cướp mất thì ghen tức đến nghiến răng nghiến lợi…"

Khương Nguyên lạnh lùng ngắt lời, không cho cô tiếp tục huyễn tưởng:

"Thôi nào, bảo bối. Mình chỉ nể tình chị em nên mới phụ họa mắng hắn giúp cậu thôi. Cậu cũng không cần phải tự kể mình thành tiên nữ giáng trần đâu."

Quách Thanh đầy tiếc nuối khép lại màn "biên kịch nửa phút" của đời mình.

"Được rồi… nói chung là Phong Thừa cứu mình ra ngoài, rồi từ đó mới quen biết."

Khương Nguyên hỏi:

"Sau đó hai người đi ngủ luôn à?"

Quách Thanh: "…"

"Không phải ai cũng giống cậu với anh Lăng, vừa gặp đã bỏ qua hết các bước mà nhảy thẳng vào "trọng điểm". Người bình thường như bọn mình còn phải bồi dưỡng tình cảm, tình cảm đủ rồi thì mới tiến xa được."

Quách Thanh rõ ràng là ghen tỵ.

Khương Nguyên làm bộ gật gù:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!