Chương 8: (Vô Đề)

Chủ nhà của tôi là mỹ nữ

Tác giả: Ngọa Nam Trai

Người dịch: co_duoi_ga

Biên tập: metruye

: yuanchuang

Sưu tầm:

Ngày hôm sau, Hà Diệp lại mang một đôi mắt thâm đen đi làm. Tối hôm qua, cô lại mất ngủ. Cô phát hiện tên Lăng Phong này lại còn bị mộng du. Điều này đã dọa cô chết khiếp! Nếu nửa đêm nửa hôm Lăng Phong mộng du chạy đến phòng mình, OOXX mình, vậy mình nên làm thế nào cho phải chứ?

- Chị Hà, chị ăn điểm tâm đi. Tôi làm hai quả trứng chần nước sôi!

Lăng Phong vừa uống sữa, vừa nhìn Hà Diệp nói.

Hà Diệp miễn cưỡng rặn ra một nụ cười, thăm dò hỏi.

- Lăng Phong, tối hôm qua anh ngủ có ngon giấc không?

- Tốt, ngủ rất ngon! Tuy nhiên, tôi nhìn sắc mặt chị Hà, dường như tối qua chị ngủ không được ngon giấc lắm thì phải?

Lăng Phong nhìn chằm chằm vào con mắt thâm đen của Hà Diệp, bộ dạng có vẻ rất quan tâm.

- À, không, ngủ ngon, ngủ ngon giấc mà!

Ăn điểm tâm xong, Hà Diệp mang một chiếc kính râm lớn để che đôi mắt gấu trúc của mình. Cô cảm thấy rất oan ức nên lại tìm đên chị Vương để khóc lóc kể lể!

- Ôi trời, hai mắt mới đen làm sao. Nhanh nhanh làm đẹp đi, bằng không sẽ rất nhanh có nếp nhăn đấy!

Chị Vương rất đau lòng nói.

- Chị Vương, hiện tại em thật lòng muốn chết cho rồi. Chị Vương, chị nghĩ biện pháp khác cho em đi!

Hà Diệp nũng nịu nói.

- Được rồi được rồi! Chị đã biết đại khái về tình hình hôm qua rồi! Chị Vương cho rằng có lẽ hắn đã giả vờ?

Chị Vương rất kinh nghiệm rất phong phú nói.

- Giả vờ ?

Hà Diệp không tiếp nhận được thông tin này.

- Đúng! Hắn rất thông minh! Không trung hậu thành thật giống như vẻ bề ngoài đâu. Hắn có trình độ cợt nhả rất cao!

- Ý của chị là, tất cả mọi chuyện tối hôm qua, hắn đều biết cả sao? Hắn cố ý cởi hết quần áo sao? Hắn biết em sẽ làm như vậy à?

Hà Diệp mới nghĩ như vậy, đã cảm thấy mình gần như sụp đổ. Cô vốn tự an ủi mình, hiện tại nghe được đáp án này, khác nào sét đánh ngang tai. Vậy từ nay về sau, cô còn mặt mũi nào để nhìn tên Lăng Phong này!

- Hẳn là như vậy. Em còn chưa đủ trình độ để có thể đối phó được với hắn, cho nên mới có thể bị hắn đùa bỡn nắm trong tay!

Chị Vương nói xong còn vươn bàn tay, mở ra năm ngón, tư thế như muốn nắm lấy ngực Hà Diệp.

- Được rồi, chị Vương, đừng làm loạn nữa! Hiện giờ em đã không còn mặt mũi nào gặp người ta. Em không quay về nữa. Cái nhà đó cũng cho hắn dùng vậy!

Hà Diệp ôm mặt, rất sụp sụp nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!