Chủ Nhà Của Tôi Là Mỹ Nữ
Tác giả: Ngọa Nam Trai
Người dịch: co_duoi_ga
Sưu tầm by Jiuzhaigou
Nguồn: Mê Truyện
- Họ Lý kia, ông có phải là đàn ông không hả? Tuy Ngô Lệ tôi không phải là một khuê nữ, nhưng tốt xấu cũng là người trong sạch. Trừ ông ra, tôi không hề qua lại với một người đàn ông nào. Ông dựa vào cái gì nói đứa con trong bụng tôi không phải là con ông? Ông dựa vào cái gì mà sỉ nhục tôi?
Ngô Lệ khóc lóc om sòm nói.
- À, tôi biết rồi. Nhất định là tên khốn kiếp Lăng Phong kia. Có phải hắn đã ở trước mặt ông vu oan cho tôi hay không?
- Có phải hay không trong lòng cô biết rõ nhất. Ngô Lệ tôi nhắc nhở cô một câu, biết điều thì im đi. Nếu còn tiếp tục ở đây làm loạn, sẽ chỉ càng khiến cô thêm mất mặt thôi!
Xưởng trưởng Lý lại không hề quan tâm tới những lời cô ta vừa nói.
- Được rồi, hiện tại tôi phải bỏ đứa con này đi. Đến lúc đó ông đem thi thể của đứa con trai còn chưa phát triển hoàn toàn này đi xét nghiệm xem có phải là máu mủ nhà ông hay không!
Ngô Lệ khóc thét. Kỳ thật cô ta nói những lời này, tất nhiên chỉ muốn hù dọa xưởng trưởng Lý. Suy cho cùng, đứa nhỏ trong bụng cô ta là của ai, cô ta còn biết rõ hơn ai hết. Nếu thật sự đi làm xét nghiệm, cô ta cũng thực sự không có nổi dũng khí này.
- Tốt lắm, Ngô Lệ. Nếu cô không biết xấu hổ như vậy, tôi cũng lật bài cho cô xem! Rốt cuộc cô và Ngô Lượng là quan hệ thế nào? Có thật là anh em ruột không? Tôi nghĩ người nên đi xét nghiệm không phải tôi, mà là Ngô Lượng mới phải!
Xưởng trưởng Lý phẫn nộ đập bàn một cái, cười lạnh nói.
Tiếng khóc của Ngô Lệ chợt im bặt. Cô ta thật sự không ngờ, thật sự thật sự không ngờ được, xưởng trưởng Lý đã biết tất cả điều này!
- Thế nào? Chột dạ sao? Không phản đối nữa à?
Xưởng trưởng Lý giống như cười nhạo nhìn cô ta.
- Làm sao mà ông biết được?
Lúc này sắc mặt Ngô Lệ cứng ngắc, vẫn còn vài ngấn nước mắt, đờ đẫn nhìn xưởng trưởng Lý nói.
- Tôi không thể biết sao? Cái này chính là chứng cớ. Cô có thể chậm rãi xem! Tôi đã xem qua mấy chục lần. Mỗi lần nhìn, lửa giận trong lòng tôi lại tăng thêm một chút! Hai người thật sự là không đơn giản. Không ngờ thiết kế một âm mưu độc ác như vậy hòng chiếm đoạt tài sản của tôi! Đùa giỡn tôi như con khỉ, cảm giác thế nào? Có phải mỗi lần cô quấn lấy Ngô Lượng ở trên giường, đều lôi tôi ra cười nhạo phải không?
Xưởng trưởng Lý rất kích động mắng lớn, cầm IPAD trong tay quăng tới trước mặt cô ta.
Thấy đoạn video đang được mở trên IPAD, mặt Ngô Lệ cũng tái lại. Cô ta biết với tất cả điều này, mưu kế của bọn họ đã hoàn toàn thất bại!
Bịch
Cô ta lập tức quỳ gối trước mặt xưởng trưởng Lý, nước mắt lã chã chảy xuống, khóc lớn nói.
- Xưởng trưởng Lý, tôi biết sai rồi. Tôi biết việc làm này của tôi là không đúng. Ông tha cho tôi!
- Thật buồn cười, cô cho rằng hiện tại tôi có thể tha thứ cho cô sao?
- Xưởng trưởng Lý, tôi biết tôi sai rồi. Tôi thật sự biết sai rồi. Tôi van xin ông! Ông nể tình tôi đang mang thai, ông tha cho tôi đi!
Ngô Lệ khóc rống thực sự làm người ta thương hại.
Xưởng trưởng Lý xoay người nhìn ra ngoài cửa sổ, không thèm để ý đến cô ta!
- Xưởng trưởng Lý, tôi thật sự biết sai rồi. Chỉ cần ông có thể tha thứ cho tôi, tôi có thể bỏ đứa trẻ này. Tôi cam đoan từ giờ trở đi, tôi sẽ tuyệt đối trung thành với ông, sinh cho ông một đứa con trai! Chỉ xin ông có thể tha thứ cho tôi!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!