Chủ nhà của tôi là mỹ nữ
Tác giả: Ngọa Nam Trai
Người dịch: co_duoi_ga
Biên tập: metruye
: yuanchuang
Sưu tầm:
Nghĩa địa công cộng thành phố Tân Hải.
Lăng Phong quỳ gối trước một bia mộ, vừa hoá tiền vàng, vừa thì thào nói.
- Ba mẹ, tên khốn kiếp gây ra chuyện đó đã bị con giết! Để hai người đợi suốt sáu năm, con trai thật sự đã bất hiếu rồi. Nhưng hai người yên tâm đi, một tên cũng chạy không thoát được. Tất cả đám người đã có hành vi phạm tội năm đó đều phải xuống dưới nhận lỗi với hai người!
Một chiếc xe cảnh sát đỗ ở bên ngoài nghĩa địa công cộng. Cục trưởng cục Công an đang cầm một bó hoa tươi, tiến về hướng này!
Thấy người thanh niên đang quỳ gối trước ngôi mộ, yết hầu ông ta nhấp nhô vài cái. Ông ta đặt hoa ở trước mộ bia.
- Cháu vẫn trở lại!
Trong giọng nói lộ ra chút thất vọng và bất đắc dĩ!
Lăng Phong không nhìn ông ta, chỉ có giọng nói là đầy kích động, hơn nữa rất kiên quyết nói.
- Cháu đã nói rồi. Cháu nhất định sẽ trở về!
- Cần gì phải làm như vậy! Chuyện cũng đã qua sáu năm rồi. Bỏ qua đi. Cháu hãy bắt đầu lại cuộc sống của chính mình!
Mái tóc thưa thớt của Cốc Bột rối bời trong cơn gió thổi.
- Không có khả năng!
Lăng Phong cắn răng, ánh mắt vô cùng dữ dội nói.
- Cháu không đấu lại gã đâu! Giết một người lái xe thì dễ dàng. Nhưng hiện nay, với thực lực của gã, không phải là người cháu có thể động tới!
- Cháu cũng không phải là cháu của năm đó. Cháu năm đó, có thể không có năng lực báo thù cho cha mẹ cháu. Nhưng hiện tại, cháu đã trở lại, nhất định phải chấm dứt mối hận thù này!
- Cháu khiến chú thấy rất khó xử. Tiểu Lăng, chú có thể gọi cháu như vậy được chứ? Ban đầu, chú nghĩ sau khi cháu rời khỏi đây, sẽ từ từ quên đi chuyện này!
Cốc Bột bất đắc dĩ nói.
- Yên tâm đi, chú Cốc. Cháu sẽ không để chú phải khó xử! Năm đó là chú đã cứu cháu. Cháu sẽ không quên!
Khóe miệng Lăng Phong thoáng cong lên.
- Thật sự phải giết người sao? Chẳng lẽ không thể có biện pháp nào khác để giải quyết hay sao?
Cốc Bột vẫn chưa từ bỏ ý định khuyên nhủ hắn.
- Nợ máu đương nhiên phải trả bằng máu!
Hắn nhìn chằm chằm vào tấm ảnh chụp trên bia mộ của cha mẹ, lặng lẽ cười, nói.
- Được rồi, xem ra chú không thể khuyên được cháu! Tuy nhiên chú vẫn nhắc cháu một câu, nếu không thể báo được thù, vậy hãy chạy trốn thật nhanh! Không thể để mất tính mạng của mình!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!