Chương 45: (Vô Đề)

Chủ nhà của tôi là mỹ nữ

Tác giả: Ngọa Nam Trai

Người dịch: co_duoi_ga

Sưu tầm:

- Bác sĩ, bạn tôi thế nào?

Lăng Phong vội vàng tiến lên hỏi.

Một bác sĩ khoác áo dài trắng, chậm rãi tháo khẩu trang xuống, thở hắt ra một hơi dài, còn chưa hết sợ, nói.

- Nguy hiểm thật. Vết thương phía sau lưng chỉ cách tim chưa đến một cm. Nếu thực sự tổn thương tới tim, trừ phi là đại la thần tiên, nếu không, bất kỳ ai cũng cứu không nổi!

- Tuy nhiên, trước khi người bệnh này tới bệnh viện, dường như đã được cầm máu rồi! Điều khiến tôi thấy lạ chính là không ngờ lại cầm máu bằng cách điểm huyệt vị! Bằng không, cho dù người bệnh này có được đưa vào phòng giải phẫu cũng sẽ chết vì mất máu quá nhiều! Đúng rồi, ai đưa anh ta tới vậy? Tôi thật muốn gặp được vị cao nhân có thể cầm máu bằng cách điểm huyệt vị đó. Có thể làm được điều này, tôi nghĩ nhất định là cao thủ ngành y. Ít nhất cũng là người nghiên cứu khá sâu đối với huyệt vị!

Bác sĩ có chút tán thưởng mà nói.

Lăng Phong không nói gì. Người trợ giúp Tống Thiên điểm huyệt vị cầm máu chính là Lăng Phong. Đây là bài học bắt buộc của bọn họ. Lúc ra ngoài làm nhiệm vụ khó tránh khỏi sẽ vì chiến đấu mà bị thương. Có thể đúng lúc cầm máu trị thương hữu hiệu cho bản thân, cũng chính là một bảo đảm không thể thiếu, để tăng cơ hội sống sót cho bọn họ. Mà cầm máu bằng huyệt vị của y học Trung quốc lại chính là một ngành học thần kỳ, được chọn làm tài liệu học tập của bọn họ.

Không cần bất cứ loại thuốc nào, chỉ cần tìm được huyệt vị, ấn xuống, như vậy là được!

Lúc Lăng Phong cứu Tống Thiên, đã vội vàng ấn lên mấy huyệt vị của anh ta, giúp anh ta tiến hành cầm máu đơn giản hữu hiệu. Đương nhiên không phải khoa trương như trên TV, nhẹ nhàng nhấn một cái thì vết thương đang tuôn ra như suối lập tức được cầm máu. Thật ra, chỉ có thể giảm bớt lượng máu chảy ra thôi.

- Cái này, cái này, tôi cũng không biết!

Lăng Phong vội vàng ha ha cười.

Dương Hùng lại kín đáo liếc mắt nhìn Lăng Phong một cái!

- Nhanh, đưa người bệnh vào phòng theo dõi đi! Hiện tại tuy rằng tính mạng của người bệnh đã được nhặt về, nhưng thân thể rất suếu. Phải theo dõi thêm vài ngày nữa, xác định vết thương không bị nhiễm trùng, lúc này mới có thể xem như thoát khỏi nguy hiểm!

Bác sĩ nói.

- A, đúng đúng đúng, nhanh đưa cậu ấy đến phòng theo dõi!

Lúc này Dương Hùng vỗ đầu một cái, vội vàng nói.

Lăng Phong đã đặt một phòng chăm sóc đặc biệt cho Tống Thiên. Với tình trạng vết thương bây giờ, Tống Thiên vẫn đang trong thời kỳ theo dõi, không thích hợp chen chúc trong phòng bệnh bình thường. Như vậy cũng không thích hợp để anh ta yên tĩnh dưỡng thương!

Cô y tá nhỏ nhìn tàn thuốc trong lòng bàn tay bị Lăng Phong cưỡng ép nhét vào, rất buồn bực, đang chuẩn bị làm người tốt đến cùng, giúp hắn mang tàn thuốc vào WC.

Ngay lúc cô xoay người rời đi, y tá trưởng đã đứng ở trước mặt cô. Nói thật, y tá trưởng này cũng có thể xem là một mỹ nữ, nếu thái độ của cô ta có thể bớt cao ngạo, khôn mặt cũng đừng có lúc nào cũng treo lên, chắc chắn sẽ khiến người ta yêu thích. Hơn ba mươi tuổi, chính là độ tuổi thú vị nhất của người phụ nữ.

Cô y tá nhỏ thấ tá trưởng, vội vàng cúi thấp đầu xuống. Cô y tá trưởng này thấy người khác sợ mình, lại càng có cảm giác thỏa mãn. Vì thế cô ta càng thêm cao ngạo mà hất đầu lên, dùng cằm nhìn cô y tá nhỏ.

- Hừ, Vi Hàm, bây giờ không phải đang giờ làm việc sao? Sao cô lại lười biếng đứng ở chỗ này vậy?

- Không, không, không phải! Y tá trưởng!

Cô y tá nhỏ Vi Hàm vội vàng giải thích.

- Trong tay cô là cái gì?

Y tá trưởng thấy cô nắm chặt tay, dấu ở phía sau, cô ta nâng cao âm lượng dùng giọng mũi hỏi.

- Không, không có gì!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!