Chủ nhà của tôi là mỹ nữ
Tác giả: Ngọa Nam Trai
Người dịch: co_duoi_ga
Sưu tầm:
Sau khi xuống xe taxi, Lăng Phong trực tiếp vứt cho lái xe một trăm đồng, ôm Tống Thiên toàn thân đẫm máu chạy vào trong bệnh viện!
- Này cậu, còn tiền thối lại này!
Người lái xe thò đầu qua cửa kính xe, gọi với theo Lăng Phong.
Nhưng Lăng Phong cũng không quay đầu lại, ôm Tống Thiên xông thẳng vào bệnh viện!
- Bác sĩ, bác sĩ! Bác sĩ ở đâu? Ở này có người bị thương cần cấp cứu!
Lăng Phong bất chấp tất cả, trực tiếp gân cổ họng lên quát.
- Tiên sinh, nhỏ tiếng một chút! Nơi này là bệnh viện!
Có một y tá nhỏ cau mày đến bên cạnh nhắc nhở.
- Phòng cấp cứu ở chỗ nào? Bạn của tôi bị thương rất nghiêm trọng, cần cấp cứu!
Lăng Phong căn bản không nghe, chỉ lo lắng quát cô y tá nhỏ.
- Tiên sinh, nơi này là bệnh viện! Người bệnh cần yên tĩnh!
Cô y tá có chút tức giận nhắc lại.
- Cút đi, bạn của tôi cũng là người bệnh, anh ấy cần cấp cứu!
Hai mắt Lăng Phong mở trừng trừng, giăng đầy tơ máu, quát vào mặt cô y tá kia.
Bị Lăng Phong rống lên một tiếng như sư tử đực, cô y tá nhỏ này sửng sốt, có chút ủy khuất, không ngờ liền giằng co với Lăng Phong ở chỗ này!
Đúng lúc đó, bác sĩ nghe thấy Lăng Phong lớn tiếng như vậy, kinh động chạy tới, nhìn Lăng Phong ôm một người đàn ông toàn thân đầy máu, liền nhướng mày.
- Mau, đặt lên giường đẩy, đưa vào phòng cấp cứu!
Không đợi Lăng Phong kịp phản ứng lại, lúc này mấ tá đã đẩy giường đến, thật cẩn thận nâng Tống Thiên đặt lên trên giường!
- Không thể nằm, anh ta có vết thương ở phía sau lưng!
Lúc này cô y tá nhỏ vội vàng nhắc nhở.
Lăng Phong sửng sốt, thấy một y tá vừa muốn đặt Tống Thiên nằm xuống giường, ngay lập tức cô y tá ban nãy vừa bị hắn quát liền nhắc nhở. Người y tá kia liền đặt Tống Thiên nằm úp sấp xuống. Yết hầu hắn lên xuống vài cái, ngượng ngùng nói.
- Cám ơn!
- Không cần khách khí! Tôi đưa anh đi đăng ký vào viện!
Sắc mặt cô y tá nhỏ đỏ lên, chuyển đề tài nói.
Lăng Phong biết tình trạng vết thương của Tống Thiên không nhẹ, vì thế lập tức giúp anh ta đóng trướcc năm vạn đồng tiền viẹn phí. Sau đó, hắn ngồi trên ghế ngoài hành lang, phía trước cửa phòng cấp cứu. Hai chân hắn không nhịn được mà run rẩy! Những năm gần đây, số người mất mạng trên tay hắn cũng không dưới một trăm người. Đồng nghiệp, bạn tốt cũng hy sinh không ít. Nhưng hắn lại gần như chưa từng cảm thấy sợ hãi áy náy như vậy! Ngoại trừ… lần đó!
Cái lần đã khiến hắn đến tận bây giờ cũng khó có thể quên đi được!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!