Chương 43: (Vô Đề)

Chủ nhà của tôi là mỹ nữ

Tác giả: Ngọa Nam Trai

Người dịch: co_duoi_ga

Sưu tầm:

- Được rồi, đội trưởng! Theo tôi thấy kế ly gián của anh xem ra chỉ mới học tới nhập môn thôi! Nhưng Lăng Phong tôi trước nay sống không thẹn với lương tâm. Hơn nữa anh có chứng cớ gì nói là trong hai người chúng tôi có một người nào đó đã lấy điện thoại của anh? Tôi lại cho rằng, nói không chừng chính là người nào đó đã cố ý vu oan hãm hại thì đúng hơn!

Lăng Phong một câu nói toạc ra.

- Được rồi, lời cần nói tôi cũng đã nói hết! Giờ tôi đi trước. Tôi cho hai người một đêm suy nghĩ, cố gắng cân nhắc một chút!

Nói xong, Ngô Lượng nhờ Tiền Hưng đỡ, đi ra ngoài, trực tiếp rời khỏi nhà xưởng.

- Lăng Phong, cậu nói xem rốt cuộc gã định làm gì?

Tống Thiên rất khó hiểu hỏi.

- Ai mà biết được. Ngô Lượng luôn toàn tâm toàn ý muốn chỉnh chúng ta! Tôi sợ gã đến là dương đông kích tây! Vừa rồi tôi không ở cửa sau lâu như vậy, hẳn muốn tranh thủ để có người xông vào nhà xưởng trộm đồ. Đây cũng không phải là không có khả năng!

Lăng Phong nhướng mày nói.

Nói xong, Lăng Phong trực tiếp mở ra máy tính nhỏ gắn trên cánh tay, chăm chú quan sát, đẩy một loạt hình ảnh theo dõi, điều chỉnh đến tần số nhìn phát đi, phát hiện không có gì động tĩnh. Chỉ có điều khi đang chăm chú nhìn tới camera theo dõi chiếc xe tải kia, hắn chợt cảm thấy lại chợt cảm thấy một điều gì đó.

- Nhất định là có điều gì không bình thường!

Lăng Phong ngoài miệng khẽ nói thầm.

- Nhưng rốt cuộc là không bình thường ở chỗ nào chứ? Sao mình lại không phát hiện được!

- Yên tâm đi! Không vấn đề gì đâu! Ngô Lượng không có khả năng lại ngu ngốc như vậy. Nếu gã đã đuổi cậu đi, khẳng định không dám hành động trong khoảng thời gian này. Nếu làm vậy, cho dù ngu ngốc cũng biết chuyện này khẳng định không tránh khỏi có quan hệ với gã!

Tống Thiên vỗ bả vai Lăng Phong nói.

- Không bình thường! Tôi vẫn cảm thấy có chỗ nào đó không bình thường!

Lăng Phong rất cố chấp chạy trở về.

Ngồi ở trước máy tính, hắn bắt đầu nghiên cứu đoạn băng này.

- Nhất định là có chỗ nào đó không bình thường! Vì sao mình cảm giác được, nhưng cuối cùng lại tìm không thấy chỗ nào bất thường chứ?

Lăng Phong vắt óc suy nghĩ, nhưng vẫn tìm không ra chỗ mấu chốt của vấn đề.

- Vẫn không nhúc nhích! Vẫn không nhúc nhích!

Lăng Phong nhìn đi nhìn lại đoạn băng. Trong khoảng thời gian này, trong xe tải bên trong vẫn không có động tĩnh gì. Không bình thường, điều này thực sự không bình thường.

- Đúng, không thay đổi, không thay đổi!

Đột nhiên Lăng Phong ngẩng đầu lên. Không phải xe vẫn không nhúc nhích, mà là thời gian trên đoạn băng lại hoàn toàn không thay đổi.

Lăng Phong lại nhảy tới nhìn lại đoạn băng, phát hiện thời gian vẫn đã hoàn toàn dừng lại. Vậy không phải chiếc xe không hề có chút động tĩnh nào trong thời gian này, mà là cái camera này đã bị dừng hình ảnh. Trên phương diện này chỉ là một hình ảnh bị dừng lại mà thôi.

Lăng Phong vẫn nhìn chằm chằm vào chiếc xe trong đoạn băng, cố gắng suy nghĩ. Không biết, không biết từ lúc nào, đoạn băng này bị người ra động vào, hoàn toàn biến thành một hình ảnh chết như vậy.

- Cao thủ, xem ra đối phương nhất định là một cao thủ! Có thể mê hoặc được mình, nhất định là không đơn giản!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!