Chủ nhà của tôi là mỹ nữ
Tác giả: Ngọa Nam Trai
Người dịch: co_duoi_ga
Sưu tầm:
Tuy rằng Đầu trọc không biết có phải mình nịnh bợ nhầm chỗ hay không, nhưng Đông ca đã lên tiếng, gã thật sự không có can đảm dám nói mình không câm miệng! Vì thế thành thành thật thật ngậm lại miệng, đứng ở bên cạnh không dám nói lời nào!
Khóe miệng Lăng Phong kéo lên một đường cong duyên dáng, nhìn Đông ca nói.
- Xem thử chiêu này của tôi!
Nói xong, trực tiếp nhảy lên cao, sau đó bổ thắng xuống đầu Đông ca!
Anh Đông không dám chậm trễ, vội vàng giang rộng hai chân, giơ cánh tay phải lên, chuẩn bị dùng tay cánh tay đỡ một đòn chém xuống với thế mạnh như vũ bão của Lăng Phong!
Nhưng ngay khi đòn chém xuống của Lăng Phong đụng phải cánh tay Đông ca, có cảnh tượng khiến anh ta không thể tưởng tượng được. Chỉ thấy Lăng Phong giống như chuồn chuồn đạp nước, vừa chạm một cái đã rút lui, vững vàng rơi xuống đất đứng vững!
Sắc mặt Đông ca âm tình bất định, nhìn người thanh niên trẻ tuổi thần bí đứng ở trước mặt anh ta, cách đó không xa. Một hồi lâu sau, anh ta mới chậm rãi nói.
- Tôi nhận thua !
- Đa tạ!
Lăng Phong hơi cung tay. Đột nhiên nhìn về phía gã Đầu trọc vẫn nhận lệnh câm miệng này, sau đó mỉm cười một cái khiến người ta thật sự không khó đoán được.
- Đầu trọc, qua đây, nhận lỗi với người anh em này đi!
Anh Đông lớn tiếng quát.
- Dạ!
Cái đầu trọc thật sự không ngờ được mọi chuyện sẽ thành ra như vậy. Gã rất kinh hãi, rất không cam lòng. Nhưng mệnh lệnh của Đông ca, gã có dám cãi lời không?
- Đúng, đúng, rất xin lỗi!
Đầu trọc rất không cam lòng nói.
Lăng Phong nhìn gã Đđầu trọc, cũng tỏ ra rất coi thường nói.
- Anh bị nói lắp sao?
...
Trong một văn phòng sang trọng, Báo Tử ngả lưng trên một ghế sô pha bằng da rất đắt tiền. Trong lòng gã đang ôm một cô gái tuổi còn trẻ. Một bàn tay gã tùacute; vuốt ve bộ ngực của cô ta, một bàn tay cầm một điếu xì gà, con mắt liếc mắt nhìn hai người đàn ông đang đứng ở cửa.
- Hải Đông, có chuyện gì vậy?
- Nhị thiếu gia, thân thủ của đối phương rất cao. Tôi không phải là đối thủ của hắn!
Người đàn ông vừa trả lời chính là Đông ca, người vừa so chiêu với Lăng Phong.
- Thân thủ rất cao? Hải Đông, anh cho là anh nói một câu thân thủ rất cao là được sao? Theo tôi thấy anh chính là cái gối thêu hoa, gặp phải một người có chút bản lĩnh, vì mặt mũi, cũng dám nói thành thân thủ rất cao đúng không?
Báo Tử phẫn nộ, đẩy ngã cô gái đang nằm trong lòng xuống đất, phẫn nộ ngồi dậy, vỗ bàn quát lớn.
-Anh Báo, anh không thể nói như vậy được! Thân thủ của Đông ca thế nào, chẳng lẽ anh còn chưa từng nhìn chứng kiến hay sao? Nếu không có Đông ca ở đây, trong mấy lần anh sống mái với đám Hùng trọc kia, hẳn là anh đã sớm bị giết chết!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!