Chủ nhà của tôi là mỹ nữ
Tác giả: Ngọa Nam Trai
Người dịch: co_duoi_ga
Sưu tầm:
"Tên khốn kiếp này cũng dám dùng kế với mình!"
Báo Tử không phải là kẻ ngu ngốc. Tất nhiên gã chỉ suy nghĩ chút là có thể hiểu được, tên Lăng Phong này kính rượu nhận lỗi, vốn chính là một âm mưu. Nhưng hiện tại gã đành phải ngậm đắng nuốt cay, câm điếc có khổ nói không nên lời. Còn phải trơ mắt nhìn đàn em của mình bị người ta đạp một cước lại thêm một cước vào bụng.
- Được rồi, anh Lăng, chuyện này là do đàn em của tôi không tốt. Tôi thay nó nhận lỗi với anh!
Báo Tử cắn chặt răng, rốt cục rất không cam lòng thốt ra vài tiếng.
Lăng Phong đang đạp sướng chân, thực sự còn chưa muốn dừng lại, nhưng trên mặt vẫn làm bộ như rất hối hận.
- Anh Báo, vì sao? Chẳng phải tôi giúp anh giáo dục một chút sao? Đàn em như vậy, nếu không trừng trị thích đáng, sớm hay muộn gì cũng sẽ làm hỏng thanh danh của anh Báo thôi!
Báo Tử cười khổ.
- Cảm ơn, tuy nhiên vẫn không cần ! Loại chuyện này vẫn nên để tôi tự mình làm!
- Vậy được rồi!
Lăng Phong vẫn còn luyến tiếc, bổ sung thêm một cước cuối cùng, trừng mắt nhìn tên côn đồ đang nằm trên mặt đất nhe răng trợn mắt trông rất thảm hại, nói.
- Về sau nhớ cho kĩ, ngàn vạn lần không nên đánh mất mặt mũi của anh Báo các người.
Báo Tử thiếu chút nữa thì không kìm chế được lửa giận trong lòng mình. Hai hàm răng nghiến chặt vào nhau, thiếu chút nữa thì chảy máu.
- Anh Lăng, vậy không quấy rầy các người ăn cơm! Chúng ta gặp lại sau!
Câu cuối cùng đã lộ rõ sát khí rất lớn. Sau đó, Báo Tử trực tiếp xoay người, đá một cước vào bụng tên côn đồ vốn đã bị Lăng Phong tra tấn đến mức người không giống người này, gầm nhẹ nói.
- Đứng lên cho tao!
Nhìn bóng dáng đám người Báo Tử rời đi, Lăng Phong kêu lên.
- Sao không ngồi xuống uống vài chén đã!
Báo Tử vừa mới đi tới cửa chính, lảo đảo một cái thiếu chút thì ngã sấp xuống. Gã hơi sửng sốt, không trả lời, tiếp tục đi thẳng ra ngoài!
Hùng trọc là người đầu tiên vỗ tay vang dội như tiếng sấm!
- Thích thật. Thật sự là quá sung sướng, anh Lăng!
- Đúng vậy, anh Lăng, anh không thấy mặt Báo Tử cũng đen như đáy nồi sao? Tôi đoán gã tức giận tới mức muốn nổ phổi rồi!
- Đúng vậy, vẫn là anh Lăng có bản lĩnh. Không chỉ có thân thủ rất cao, cái đầu này càng cao hơn! Quả thực chính là văn võ song toàn. Có thể khiến Báo Tử chịu buồn bực lớn như vậy, lại chỉ có thể cắn chặt răng mà nuốt vào trong bụng. Quả thật Hùng trọc tôi vẫn chỉ mới thấy lần đầu! Ha ha ha!
Hùng trọc bắt đầu nịnh bợ tâng bốc hắn tới mức buồn nôn.
- Được rồi, được rồi, cũng ít nịnh nọt thôi. Nếu ruồi bọ đi rồi, chúng ta tiếp tục thôi!
Lăng Phong giơ chén rượu lên.
Tất cả mọi người giơ chén rượu lên, một đám đều uống cạn!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!