Chủ nhà của tôi là mỹ nữ
Tác giả: Ngọa Nam Trai
Người dịch: co_duoi_ga
Biên tập: metruye
Sưu tầm:
Nhóm người Hùng trọc cũng nghe được những tiềng ồn ào này. Cả đám đều đỏ mặt đứng lên!
- Sao lại thế này hả? Tôi đã nói với quản lí, tôi bao toàn khách sạn mà? Tôi chỉ muốn yên tĩnh một chút. Vậy bây giờ có chuyện gì vậy?
Hùng trọc phát hỏa. Bữa cơm này do gã mời. Hiện tại xảy ra chuyện này, không phải đập vào mặt hắn sao?
- Ngại quá, ngại quá, Hùng ca!
Quản lí khách sạn vội vàng chạy tới xin lỗi.
- Ồ, tôi còn tưởng là ai chứ? Đây không phải là Hùng ca sao? Sao vậy, phát tài rồi sao? Không ngờ ra tay liền bao hết cả khách sạn. Còn không cho những người nghèo như chúng tôi được lấp đầy bụng sao?
Một giọng nói không nóng không lạnh vang lên.
Lăng Phong không biết bọn họ, nhưng Hùng trọc vừa nghe đến giọng nói không nóng không lạnh này, liền nhận ra đối phương. Gã nhíu mày.
- Báo Tử, anh có ý định gây khó dễ với tôi sao? Ngay cả một bữa cơm cũng thể để người ta yên tĩnh ăn hay sao?
- Mẹ kiếp, Hùng trọc, tên anh Báo là để cho mày gọi sao? Nhanh gọi kêu anh Báo!
Một thanh niên trẻ mặc áo lót màu chỉ vào mặt Hùng trọc mắng.
- Nhiều lời! Hẳn là nên khách khí với Hùng ca một chút!
Một người trẻ tuổi đứng chung trong đám người đó, giơ tay vỗ một cái vào đầu người thanh niên kia. Tuy miệng nói như thế, nhưng mọi người xung quanh đều có thể nghe được sự khinh thường trong lời nói của y.
- Báo Tử, hôm nay tâm trạng Hùng ca đang tốt, không muốn đánh nhau. Nếu anh thật sự muốn gây sự, hôm nào tôi nhất định sẽ đón tiếp!
Hùng trọc nhìn anh Báo đứng ở giữa, mái tóc dài che gần kín mặt kia.
- Ha ha, Hùng trọc, nói mạnh miệng cũng không sợ trốn sau lưng sao? Ai chẳng biết Hùng trọc người mỗi lần gặp đều là bị Báo Tử tôi đánh cho một trận. Giờ còn nói là đón tiếp sao? Nói thẳng ra là đánh anh đi!
Báo Tử không nóng không lạnh nói.
Lăng Phong vẫn không nói gì. Hắn không biết ân oán gút mắt trong đó, cho nên không tiện nói xen vào, đành phải lẳng lặng quan sát người thanh niên có diện mạo tương đối thanh tú, nhiều nhất cũng chỉ khoảng hai mươi này.
- Báo Tử, anh không nên khinh người quá đáng!
Hùng trọc gầm nhẹ nói.
- Làm sao? Hiện tại muốn đánh một trận sao? Tốt, bất kỳ lúc nào Báo Tử tôi cũng đón tiếp!
Báo Tử khinh thường khiêu khích.
- Cũng tốt, tất cả mọi người hãy nghe tôi nói một câu. Đêm nay nếu tất cả đều đến ăn cơm, vậy không cần đánh đánh giết giết làm gì!
Lăng Phong nhìn hai bên giương cung bạt kiếm, vội vàng đứng ra hoà giải. Theo kinh nghiệm hằng ngày nói cho hắn biết, chưa đến vạn bất đắc dĩ, ngàn vạn lần không cần tăng thêm kẻ địch cho mình.
- Mày là thằng nào chứ? Anh Báo đang nói chuyện mà mày cũng có thể ngắt lời sao? Nhanh cút qua một bên!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!