Chủ nhà của tôi là mỹ nữ
Tác giả: Ngọa Nam Trai
Biên tập: metruye
Sưu tầm:
Tiền Hưng cũng đi theo Ngô Lượng trào phúng, châm chọc Lăng Phong.
Nếu ngay cả chút sỉ nhục ấy cũng chịu không nổi, vậy Lăng Phong đã không còn là Lăng Phong nữa! Tuy rằng trong lòng vô cùng bực bội, nhưng trên mặt vẫn làm bộ như rất tiếp thu.
- Cảm ơn đội trưởng, tôi sẽ cố gắng học hỏi nhiều thêm một chút!
Vươn tay không đánh mặt người đang cười!
Ngô Lượng vốn đã nghĩ đây là cơ hội tốt nhất để chỉnh tên Lăng Phong này! Ai ngờ, anh ta lại bị thái độ nghiêm chỉnh nhận sai của Lăng Phong, khiến không biết nên nói như thế nào!
- Tống Thiên, Dương Hùng, tôi giao Lăng Phong cho các anh, chính là muốn các anh dạy dỗ hắn! Sao để hắn gây ra chuyện lớn tới như vậy. Lúc nãy các anh ở đâu?
Ngô Lượng quay đầu mâu nhắm về hướng hai người Tống Thiên, Dương Hùng. Ai cũng biết, Ngô Lượng không ưa gì hai người bọn họ. Hiện tại có một cơ hội tốt để chỉnh bọn họ như vậy, Ngô Lượng cũng cảm thấy rất vui mừng.
Nhưng hai người không không thèm trả lời anh ta, chỉ quay đi, lấy thuốc lá của mình ra!
-Hừ, để xảy ra sơ suất lớn như vậy, tiền thưởng tháng này của các anh, mỗi người giảm xuống một trăm!
Ngô Lượng quẳng lại một câu, sau đó phất tay áo chạy lấy người.
Lăng Phong rất áy náy đốt thuốc lá cho Tống Thiên Dương Hùng.
- Ngại quá, đã làm ảnh hưởng tới hai anh. Đều là do tôi không tốt!
- Không sao đâu. Ngô Lượng đã gây khó dễ với chúng tôi cũng không phải là chuyện ngày một ngày hai. Hàng tháng, chúng tôi cũng chưa từng có thể lấy được toàn bộ số tiền thưởng đó!
Hai người Tống Thiên có vẻ thực sự không thèm để ý.
Lăng Phong không biết rốt cuộc giữa hai người bọn họ và Ngô Lượng đã có ân oán gì, nhưng hiển nhiên, ân oán này thật sự là không nhỏ! Hắn cảm giác được điều đó!
- Anh Tống, anh Hùng vừa rồi là thần tiên phương nào vậy? Không ngờ anh ta có thể khiến Ngô Lượng cũng phải quỵ lụy như vậy?
Lăng Phong tò mò hỏi.
- Anh Hùng là lưu manh, xã hội đen nổi tiếng ở vùng này. Anh ta cũng có chút võ. Dưới tay cũng có vài đàn em! Ở vùng này, muốn làm ăn được thoải mái một chút, hằng năm xưởng chế biến thủy sản nho nhỏ chúng ta đều phải tiến cống cho anh Hùng. Nếu không muốn ở đặt chân ở đây này đặt chân, cũng không phải là chuyện dễ dàng gì!
Tống Thiên hút một hơi nói.
Lăng Phong nghe xong cũng hiểu được, đây chính là phí bảo hộ! Hiện tại, chỉ cần mở cửa buôn bán, đều phải tạo quan hệ tốt với xã hội đen ở địa phương. Nếu không sợ là chỗ kinh doanh này sẽ không thể yên ổn làm ăn!
- Hừ, năm đó bất quá cũng chỉ là một tên côn đồ mà thôi. Chỉ giỏi chém người mạnh một chút!
Dương Hùng vẫn trầm mặc ít nói, đột nhiên hừ một tiếng thật mạnh.
Lăng Phong vừa nghe, liền cảm giác được anh chàng Dương Hùng trầm mặc ít nói này hẳn cũng có chút lai lịch. Hắn thật sự muốn truy hỏi ngọn nguồn, nhưng Dương Hùng lại quá trầm mặc ít nói!
......
Mấy ngày kế tiếp, khi Lăng Phong không có việc gì làm, hắn thường mời hai người hút thuốc. Nếu không, hắn cũng mua một bình rượu nhỏ. Khi ba người trực đêm sẽ uống chút rượu, ăn củ lạc trong phòng an ninh. Chậm rãi, quan hệ giữa Lăng Phong và hai người này cũng trở nên thân thiết hơn!
Tuy rằng Dương Hùng vẫn không hề đề cập với hắn một chữ nào về quá khứ trước đây, nhưng Lăng Phong nghe được qua những lời nói bóng nói gió của Tống Thiên, mơ hồ biết được, trước kia Dương Hùng cũng có một thời là người có tiếng trong giang hồ. Dưới tay anh ta cũng có không ít đàn em đi theo. Chỉ có điều, sau đó không biết có lý do gì, anh ta lại đột nhiên lui xuống, tới nơi này làm một nhân viên bảo vệ trị an nho nhỏ!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!