Bước trên con đường mòn quen thuộc, vòng vo vài ngã rẽ, rốt cục cũng xuất hiện một thân ảnh đập vào mắt, mặc y phục bằng vải thô, cầm cái chổi mà cẩn thận quét bụi bậm trên bậc tam cấp ở Phi Hồng Hiên.
"Các ngươi….. vì sao còn bắt hắn làm việc này?" Giang Thượng Phàm rốt cục thở phào nhẹ nhõm, hoàn hảo, đó chính là Lưu Y của hắn, người nọ vẫn khỏe, không bị bệnh tật, càng không bỏ đi. Hắn ở trong lòng chắp tay cảm tạ chư thiên thần phật, rốt cục…rốt cục mình trở về vẫn chưa muộn.
Tĩnh Nguyệt thấy Vương gia thở phào nhẹ nhõm lại lộ ra bộ dáng vui sướng thì nhịn không được mà rơi lệ, nàng quay đầu cắn môi, cố gắng không cho tiếng khóc của mình bật ra ngoài.
"Lưu Y không phải rất khỏe hay sao? Đám nha đầu ngốc các ngươi khóc làm gì?" Giang Thượng Phàm cũng thấy không thích hợp, nhưng hắn không dám tin là Tô Lưu Y gặp chuyện gì bất trắc, giống như đang tự an ủi chính mình, cho dù đối phương có cái gì bất ổn thì từ từ cũng sẽ giải quyết được.
Hắn rốt cục chậm rãi tiến lên phía trước, cuối cùng dừng lại ở sau lưng Tô Lưu Y, nhẹ nhàng gọi một tiếng, "Lưu Y."
Vừa dứt lời thì hơi thở liền nghẹn đến cổ họng, không biết Tô Lưu Y nghe thấy giọng nói của mình thì sẽ có biểu tình gì, vì sao Tĩnh Nguyệt lại khóc? Có phải bởi vì Lưu Y bị tổn thương quá nặng hay không cho nên vẫn chưa chịu tha thứ cho mình
Nhưng người nọ không hề lộ ra tức giận trào phúng hay lạnh lùng như trong dự đoán của hắn, Tô Lưu Y gần trong gang tấc lại giống như không hề nghe thấy lời nói của hắn, người nọ vẫn tiếp tục quét tước, tựa hồ cũng không biết phía sau có một người khác.
"Lưu Y." Giang Thượng Phàm bước lên phía trước rồi bắt lấy cánh tay của Tô Lưu Y, hắn chịu không nổi, hắn rốt cục chịu không nổi những suy đoán lung tung trong lòng, sự sợ hãi dâng lên làm cho hắn muốn phát cuồng, hắn phải đích thân xác định một chút, hắn muốn biết Lưu Y rốt cục bị cái gì.
Tô Lưu Y ngẩng đầu, ánh mắt dại ra nhìn Giang Thượng Phàm. Đúng vậy, là dại ra, nơi đó không hề có một chút kinh ngạc vui sướng châm chọc hay phẫn nộ, thậm chí cả hờ hững lạnh lùng cũng không có. Đáng lý là một đôi mắt linh động ôn hòa, lúc này lại như một cái đầm ngàn năm tịch mịch, chỉ có đồng tử và tròng mắt.
"Lưu Y, ngươi làm sao vậy?" Giang Thượng Phàm quát to một tiếng, trên tay không kìm được mà dùng lực, lập tức nghe một tiếng giòn tan, khi hắn tỉnh ngộ thì đã muộn, bàn tay gầy trơ xương của Tô Lưu Y trở nên mềm nhũn.
"A…." Tĩnh Nguyệt và Phương Thảo quát to một tiếng rồi vội vàng chạy lại, đã thấy Tô Lưu Y dường như không hề biết đau, vẫn muốn dùng cái tay kia để nắm cán chổi, tuy nhiên có lẽ hắn cảm thấy kỳ lạ vì sao bàn tay này lại đột nhiên không thể dùng lực? Nhưng hắn thậm chí cũng không đưa tay lên để xem xét mà chỉ thờ thẫn cố gắng nắm lấy cán chổi.
"Lưu Y…." Trong nháy mắt tâm can của Giang Thượng Phàm giống như bị xé làm đôi, hắn nhìn thấy bộ dáng gầy gò của Tô Lưu Y, từ trước cho đến nay vẫn là gương mặt nhã nhặn thanh tú lại xuất hiện vài nếp nhăn, thân mình trước kia cũng gầy yếu nhưng hiện tại lại giống như gậy trúc, hắn không dám tưởng tượng nửa năm qua Tô Lưu Y đã sống như thế nào, chẳng lẽ người này không chịu ăn uống hay sao?
Chỉ biết ở nơi này quét tước, từng chút từng chút một?
"Vương gia, chúng ta đã thỉnh Ngự y để chẩn bệnh cho Lưu Y, nhưng hắn không có bệnh, rốt cục các Ngự y đều bảo hắn bị tâm bệnh, tâm bệnh là khó chữa nhất, hết thảy chỉ có thể chờ Vương gia trở về, nếu bị kích động thì hắn có thể hồi phục. Cho nên mấy ngày nay chúng ta cũng không dám nghịch ý hắn, cũng may hắn còn biết ăn cơm đi ngủ, chẳng qua mỗi buổi sáng và hoàng hôn đều đến nơi này để quét tước."
"Khi hắn vừa tiến vào phủ thì được phân công làm việc này." Băng Uyển nhẹ giọng nói, "Lưu Y giống như phong bế chính mình, hiện tại hắn tựa như sống ở thời điểm trước kia, hắn không có cách nào chấp nhận đối với hết thảy mọi việc ở xung quanh."
Nàng lắc đầu, "Các Ngự Y đều nói rất khó để cứu trở về, nhưng….. Nhưng nếu Vương gia là người mà hắn yêu thì cũng chưa đến mức thúc thủ vô sách. Vương gia, trước tiên dẫn Lưu Y trở về phòng, cổ tay của hắn rất yếu, vừa rồi ngài lại bất cẩn, hình như bị gãy xương."
Nếu không phải từ trước đến nay luôn bình tĩnh và quyết đoán thì Giang Thượng Phàm có lẽ đã bị hôn mê ngay lập tức. Hắn chẳng thể ngờ trong lòng tràn đầy vui sướng khi trở về thì Tô Lưu Y lại trở thành như vậy, hắn rõ ràng…. rõ ràng đã âm thầm luyện tập những lời nhận tội vài lần, nghĩ rằng chỉ cần có thể trở lại như trước thì bảo hắn làm cái gì hắn cũng sẽ làm, nhưng hắn lại không ngờ Tô Lưu Y không còn cơ hội để lắng nghe.
Băng Uyển lập tức nhẹ nhàng rút ra cây chổi trong tay của Tô Lưu Y, bảo với hắn việc hôm nay đã xong rồi. Nhưng đối phương cũng không chịu buông tay, rốt cục Tĩnh Nguyệt nhịn không được mà đoạt lấy cây chổi, thế nhưng Tô Lưu Y giống như hóa điên, liều mạng đoạt lấy cây chổi.
Tĩnh Nguyệt sợ đến mức vội vàng đưa cây chổi cho hắn, hắn cứ như vậy mà dùng một tay nắm cán chổi, tay kia vốn đã buông thỏng xuống dưới nhưng hắn vẫn bướng bỉnh dùng cổ tay đặt lên cán chổi, cứ như vậy mà lần lượt quét từng bậc thang trước mặt mọi người.
Lần này không còn ai dám ngăn cản hắn. Trước mắt của Giang Thượng Phàm đã mơ hồ, chỉ vì hắn quyết tâm trả thù, chỉ vì mối hận vô nghĩa mà hắn đã hủy diệt hạnh phúc mà hắn và Lưu Y đáng được hưởng. Làm sao có thể tin nổi khúc gỗ ở trước mặt chính là ái nhân nhát gan hay ngượng ngùng, lại dịu dàng ân cần của hắn.
Cứ như vậy mà một người quét một người đi theo, cũng không biết qua bao lâu, rốt cục nhìn thấy Tô Lưu Y quét đến bậc thang cuối cùng, lúc này trời đã hoàn toàn tối đen, Giang Thượng Phàm nhớ đến trước kia, nếu là Tô Lưu Y của dĩ vãng thì hiện tại đã sợ tới mức mà nhào vào lòng của mình.
Nhưng hiện tại người nọ lại hoàn toàn không có biểu cảm, chỉ lặng lẽ buông chổi xuống rồi đờ đẫn xoay người đi ra ngoài, vừa đi vừa lẩm bẩm cái gì đó.
Giang Thượng Phàm cùng Băng Uyển, Phương Thảo và Tĩnh Nguyệt vội vàng đuổi theo, cơ hồ là dán sát vào thân mình của Tô Lưu Y thì mới nghe thấy người này lẩm bẩm một câu, "Ngủ, đi tìm A Phàm."
"Lưu Y…." Giang Thượng Phàm nhịn không được mà liền gọi một tiếng, nhưng vừa kêu xong thì hắn lại không biết nên nói cái gì.
Hắn muốn nói, "Lưu Y, ta chính là A Phàm, là A Phàm của ngươi đây." Nhưng hắn lại nhớ đến ngày đó khi Tô Lưu Y chậm rãi cởi bỏ bộ hỉ phục đỏ thẫm đã thì thào nói một câu, "Vương gia chính là Vương gia, không phải là A Phàm của ta."
Giang Thượng Phàm biết kể từ ngày Vân Anh lấy danh phận tân nương chính thức xuất hiện, kể từ ngày kế hoạch trả thù hoàn mỹ của mình bắt đầu thì ở trong mắt của Tô Lưu Y, Giang Thượng Phàm được yêu quý trân trọng cũng đã biến mất. Hiện tại hắn đối với Tô Lưu Y chỉ là Vương gia, có lẽ lúc này ở trong mắt của Tô Lưu Y thì hắn cũng chẳng là gì, bao gồm Băng Uyển, Tĩnh Nguyệt, Phương Thảo, hết thảy mọi người ở đây ở trong mắt của đối phương đều là vô nghĩa.
Giang Thượng Phàm cứ như vậy mà đi theo Tô Lưu Y nửa tỉnh nửa mê, lần đầu tiên hắn phát hiện Tô Lưu Y hiện tại lại dũng cảm như thế, không sợ tối, không sợ có người đi theo, cũng không sợ tiếng cú mèo kêu ban đêm. Rõ ràng trước kia hắn sợ nhất mấy thứ này.
Người nhát gan lại trở thành Giang Thượng Phàm, mỗi một bước đi của Tô Lưu Y lại làm cho tim của hắn loạn một nhịp. Giang Thượng Phàm biết mình đang sợ hãi, không, không phải sợ hãi mà là kinh hoàng, hắn sợ Tô Lưu Y vĩnh viễn sẽ bị phong bế trong thể xác này, không bao giờ có thể tỉnh lại. Hắn sợ Tô Lưu Y một khi tỉnh lại sẽ kiên quyết rời xa hắn. Hắn sợ hạnh phúc từ nay về sau sẽ tuột khỏi tay mình.
Không biết đi được bao lâu thì rốt cục Tô Lưu Y rẽ vào một gian phòng, Giang Thượng Phàm khôi phục tinh thần thì mới phát hiện đây là phòng của hạ nhân, chính là gian phòng mà trước kia khi Tô Lưu Y vừa vào phủ thì hắn đã phân cho người này ở.
"Vương gia, bữa tối ăn ở đây đi." Tĩnh Nguyệt hiểu tâm tình của chủ tử, Giang Thượng Phàm gật đầu, nàng liền cùng Băng Uyển và Phương Thảo đi ra ngoài, chỉ chốc lát sau có vài chục nha hoàn nâng một cái bàn tiến vào, phía trên bày rất nhiều thực hạp lớn, vì thế có thể giữ nóng thức ăn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!