Chương 8: (Vô Đề)

Hôn kỳ sắp đến, bất ngờ chính là dân chúng không hề biết chuyện Vương gia nạp phi. Chỉ có Vương phủ vẫn bài trí náo nhiệt, đám nha hoàn vui sướng treo ***g đèn đỏ, quét tước thu dọn đình viện, chuẩn bị pháo hoa, hỉ bính và đủ loại vật phẩm dùng cho hôn lễ.

Cả Vương phủ chỉ có những người ở trù phòng cảm thấy nghi hoặc, nếu hôm nay Vương gia thành thân, cho dù hôn lễ không phô trương thì dù sao cũng phải chuẩn bị mấy bàn yến tiệc a, không thỉnh những người khác nhưng cũng phải thỉnh bá quan văn võ chứ?

Nhưng Vương gia đích thân đến đây chỉ thị, nói rõ hôm nay chỉ cần chuẩn bị một bàn yến tiệc thượng đẳng là đủ rồi, như vậy làm sao mà giống một lễ thành hôn, nhưng nếu Vương gia không cho bọn họ hé mồm thì bọn họ nào dám đi hỏi đám nha hoàn, một khi để cho Vương gia biết hoặc là làm hư chuyện của Vương gia thì không biết cái mạng nhỏ của bọn họ có thể giữ lại hay không?

Sáng sớm Tô Lưu Y thức dậy, trong lòng có một chút bất an, Tĩnh Nguyệt và Phương Thảo tiến vào thúc giục hắn rửa mặt chải đầu, thấy vẻ mặt của hắn ngẩn ngơ thì bọn họ đều kinh ngạc, vừa cười vừa nói, "Hôm nay sẽ thành thân, vì sao tân nương tử lại bày ra bộ dáng này? Có phải ngày hôm qua không được gặp Vương gia nên trong lòng đã bắt đầu nhớ nhung rồi hay không? Không sao, sau khi thành hôn là có khối thời gian ở bên nhau."

"Thật sự là có thể ở bên nhau hay sao?" Tô Lưu Y rửa mặt, sau đó ngồi trước bàn trang điểm, ngơ ngác nhìn Tĩnh Nguyệt và Phương Thảo ở trong kính, vừa lẩm bẩm nói, "Tĩnh Nguyệt cô nương, tối hôm qua ta…. ta mơ thấy một giấc mộng rất đáng sợ, ta…. ta mơ thấy Vương gia và ta càng ngày càng xa cách, ta muốn giữ lấy hắn nhưng hắn chỉ cười lạnh đối với ta, cứ như vậy mà cách ta càng ngày càng xa.

Cô nương nghĩ xem, đây có phải là điềm xấu hay không?"

"Phi phi phi, tiểu hài tử đồng ngôn vô kỵ, cái gì mà điềm xấu ở đây." Tĩnh Nguyệt dùng lược gõ đầu của Tô Lưu Y một chút, hai người đều rất thân thiết, cho dù Tô Lưu Y sắp trở thành Vương phi thì nàng cũng không cảm thấy kính sợ, vẫn đối xử như trước kia.

"Ngươi không biết sao Lưu Y, các giấc mơ đều là trái ngược với thực tại, nếu ngươi nằm mơ thấy Vương gia càng ngày càng rời xa ngươi thì trong hiện thức chính là càng ngày càng gần ngươi, không phải hay sao, từ hôm nay trở đi ngươi sẽ làm Vương phi, sau này còn có ai có thể gần Vương gia hơn ngươi?"

Phương Thảo mỉm cười giải thích, quả nhiên làm cho Tô Lưu Y vô cùng vui sướng, hắn quay sang rồi hỏi một cách nghiêm túc, "Là thật sao Phương Thảo cô nương? Ngươi không lừa ta đúng không?"

"Đương nhiên không, dân gian đều nói như vậy, chẳng lẽ ngươi chưa từng nghe qua?" Phương Thảo mỉm cười, sau đó quay người lại rồi kêu, "Đem giá y vào đây." Vừa dứt lời thì lập tức có mười mấy nha hoàn tiến vào, trên tay đều cầm những cái khay trùm vải đỏ, phía trên đều là trang sức, y phục.

Tô Lưu Y quay đầu lại, nhớ đến lúc trước quả thật có nghe dân gian thường nói như vậy. Vì thế mới ổn định tâm tư, nghĩ đến một lúc sau là có thể cùng Giang Thượng Phàm nắm tay đi vào hỉ đường, tam bái thiên địa, từ nay về sau có thể ở bên nhau suốt đời, trong lòng vừa kích động vui sướng vừa chua xót cảm kích, đó là một loại tư vị khó có thể diễn tả thành lời, suýt tí nữa đã khiến hắn rơi lệ.

Nhưng hắn không dám rơi lệ trong ngày này, e sợ sẽ dẫn đến điềm xấu. Trong nháy mắt, Phương Thảo và Tĩnh Nguyệt đã giúp hắn ăn mặc chỉnh tề, tuy là thành thân nhưng cũng không giống nữ tử, hắn chỉ vấn tóc, phía trên cài một cây kim trâm rồi phủ thêm khăn voan.

Trong khoảnh khắc tiếng cổ nhạc chầm chậm vang lên, quả nhiên chỉ chốc lát sau thì kiệu hoa liền dừng ngoài phòng, bởi vì thân phận của Giang Thượng Phàm cho nên không đích thân đến đón mà muốn Tô Lưu Y ngồi kiệu hoa tiến đến thành thân.

Tĩnh Nguyệt và Phương Thảo tháp tùng hai bên kiệu, hai người vừa đi ra thì liền nghi hoặc nhìn kiệu phu, Tĩnh Nguyệt tiến đến trước mặt Phương Thảo rồi thấp giọng nói, "Ơ? Sao lại thế này? Mấy gã kiệu phu này là ai? Vì sao chúng ta cũng không biết?"

Chợt thấy Giang Vĩnh ở phía trước quay đầu lại, nháy mắt ra hiệu cho các nàng, ý là đừng nói nữa. Hai người đột nhiên có một chút dự cảm bất lành, vội vàng đuổi theo, chỉ thấy Giang Vĩnh cũng tỏ vẽ đau khổ rồi nói với các nàng, "Hai vị cô nương đừng hỏi ta, ta cũng không biết gì cả, đây…đây đều là ý của Vương gia."

Tĩnh Nguyệt và Phương Thảo quay đầu nhìn nhau, đều nhìn thấy thần sắc hoảng sợ ở trên mặt của đối phương, đang định nói cái gì đó thì đã thấy phía trước là đại sảnh, cũng là hỉ đường ngày hôm nay.

Cỗ kiệu cố ý làm ra bộ dáng đi từ giữa đại môn, dọc theo đường đi vào trước hỉ đường, Tĩnh Nguyệt và Phương Thảo thấy Băng Uyển đang đứng bên cạnh Giang Thượng Phàm lặng lẽ đi đến, hai người vội vàng đón đường, định hỏi thì chợt nghe Băng Uyển nói, "Sự tình không thích hợp, ta thấy vẻ mặt của các vị Vương gia đều giống như pha trò. Vương gia bảo ta nói với các ngươi, nếu Vương gia nói bất luận cái gì thì hai người các ngươi cứ nghe lệnh là được, không biện bạch cũng không cãi lời, sau này sẽ hảo hảo đền bù cho các ngươi."

"Đợi đã, chuyện này…chuyện này là sao?" Tĩnh Nguyệt và Phương Thảo cả kinh đến mức nói cũng nói không được, lúc này đã thấy Băng Uyển vội vàng thốt lên, "Ta cũng không rõ, nhưng nhất định không phải chuyện nhỏ, mau quay về vị trí đi, Vương gia nhìn kìa." Dứt lời thì lập tức xoay người quay lại bên cạnh Giang Thượng Phàm.

Tĩnh Nguyệt và Phương Thảo không thể không nghe lời mà đi đến hai bên cỗ kiệu, lúc này Giang Thượng Phàm tiến đến đá cửa kiệu, Tĩnh Nguyệt liền vén lên rèm che, Tô Lưu Y đầu đội khăn voan chậm rãi bước ra, hai người nghĩ đến phía bên dưới lớp khăn voan là một khuôn mặt tràn ngập hạnh phúc và khát khao, nhịn không được mà trong lòng trở nên run rẩy.

Tô Lưu Y chậm rãi đi về phía trước, hắn có thể cảm giác được có rất nhiều tầm mắt đang chăm chú nhìn vào mình. Trong lòng của hắn tràn ngập hạnh phúc và khát khao, còn có một chút hồi hộp, nhưng khi trong đầu của hắn hiện lên đôi mắt ôn nhu kia, nghĩ rằng người nọ lúc này nhất định đang dùng ánh mắt trìu mến thương yêu mà nhìn mình thì sự hoang mang ở trong lòng lập tức biến mất.

Khóe miệng của Giang Thượng Phàm nhếch lên, hắn nhìn Tô Lưu Y chậm rãi bước đến, hắn nghĩ đến việc rốt cục có thể trút được nỗi hận đã nghẹn bấy nhiêu năm trong lòng. Năm đó đối phương bán đứng mình, hôm nay mình sẽ trả lại cho đối phương gấp bội thậm chí là gấp trăm lần, hắn lập tức cảm thấy trong lòng hưng phấn đến mức dường như không thể thở nổi.

Chẳng qua sự hưng phấn này đã hoàn toàn che khuất cảm giác thương hại và do dự, còn có sự lo lắng sợ hãi cho tương lai, vì vậy Giang Thượng Phàm không hề phát hiện tận sâu trong nội tâm của mình vẫn còn cất giấu những cảm xúc vướng bận.

Tô Lưu Y rốt cục đi đến trước mặt Giang Thượng Phàm, hắn run rẩy vươn tay, sau đó một đôi tay ấm áp to lớn nắm lấy tay hắn, giờ khắc này hắn không thể kìm nén hai hàng lệ đang thấm ướt hỉ khăn và xiêm y.

"Đợi một chút, vì sao ta cảm thấy…. đôi tay này có một chút không thích hợp?" Giọng nói lạnh như băng vang lên làm cho Tô Lưu Y lập tức dừng chân tại chỗ, thân thể của hắn bỗng nhiên trở nên cứng ngắc, nỗi sợ hãi cuồn cuộn dâng lên, cơ hồ chỉ trong nháy mắt liền bao trùm lấy hắn.

"Tay của Vân Anh công chúa làm sao lại thô ráp như vậy." Giọng nói lạnh như băng vẫn đang tiếp tục, tiếp theo là chiếc khăn voan màu đỏ đột nhiên bị xốc lên, ánh mặt trời chói chang làm cho Tô Lưu Y cơ hồ không thể mở mắt ra.

Đến khi hai tầm mắt giao nhau thì Tô Lưu Y vô cùng khiếp sợ, toàn thân của hắn run rẩy, vẻ mặt kinh ngạc không dám tin, trong khi Giang Thượng Phàm lại lãnh khốc như băng.

"Ngươi thật to gan, dám giả mạo tân nương của bổn Vương. Tô Lưu Y, hay là đến bây giờ ngươi vẫn chưa hết hy vọng, nghĩ rằng bổn Vương còn có thể nhớ đến tình cảm ngày xưa hay sao? Ngươi dựa vào cái gì?"

Giang Thượng Phàm khoái trá mà điên cuồng nở nụ cười, giọng điệu lạnh như băng, vẻ mặt không hề có gì gọi là kinh ngạc làm cho mọi người lập tức hiểu được, đây là Vương gia tự mình diễn trò.

"Chuyện này…. là như thế nào? A Phàm…. ngươi…. có phải ngươi đang…. trêu đùa ta hay không….." Tô Lưu Y cố gắng áp chế nỗi sợ hãi trong lòng, hắn run rẩy nói không nên lời.

"Chẳng phải chuyện này nên hỏi ngươi hay sao?" Giang Thượng Phàm cười lạnh một tiếng, "Ngày đại hôn của bổn Vương mà ngươi lại ăn mặc như vậy rồi chạy đến đây làm cái gì? Chẳng lẽ ngươi cho là phỗng tay trên của Vân Anh công chúa, cùng bổn Vương bái đường thì thành chim cưu chiếm tổ chim khách hay sao? Tô Lưu Y, ngươi bị mộng du? Muốn trèo cao thưởng vinh hoa phú quý, chẳng lẽ quên mất đây là tử tội hay sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!