Thời gian thoi đưa, lại trôi qua một tháng, thời tiết sắp sửa vào đông, trên trời lắc rắc vài hạt bông tuyết, bọn hạ nhân đều vô cùng cao hứng, "Nhìn sắc trời hôm nay, chắc chắc ban đêm sẽ có gió Bắc, sáng mai tuyết sẽ không nhỏ." Vì thế đều quét tước sạch sẽ ở trong hoa viên, biết Giang Thượng Phàm thích nhất là ngắm tuyết tìm mai.
Quả nhiên đến chạng vạng thì gió Bắc ùn ùn kéo đến giống như đang gào khóc thảm thiết, khiến cho lòng người kinh sợ.
Giang Thượng Phàm nằm trên giường đọc một quyển binh thư. Chỉ chốc lát sau thì nhìn thấy Tô Lưu Y vén rèm lên rồi tiến vào, trong tay bưng khay trà, hắn ngồi dậy, vừa cười vừa nói, "Trời lạnh như thế, ngươi bảo người nào đó bưng trà là được, không nên tự mình đi, chẳng lẽ ngươi không biết thân thể của mình như thế nào hay sao?"
Vừa nói xong liền kéo Tô Lưu Y lên giường, lại rót một tách trà nóng rồi đặt vào tay của đối phương, sau đó nói, "Tay lạnh quá." Nói xong liền cầm lấy đôi tay thon dài kia, giận dữ nói, "Vì sao vẫn không béo lên được một chút nào, rõ ràng mấy ngày nay đã ép ngươi ăn không ít đồ bổ rồi cơ mà."
Sắc mặt của Tô Lưu Y trở nên tái nhợt, ho khan hai tiếng, "Ngươi đừng nhắc đến đồ bổ với ta, nghe thấy hai chữ này mà ta chỉ muốn nôn." Nói xong, hắn lại nhìn ra ngoài cửa sổ, "Gió lớn quá, sắp có bão tuyết rồi, ai…. lúc này chúng ta ở nơi ấm áp như vậy, không biết có bao nhiêu người nghèo phải chết cóng."
"Đã bao nhiêu năm mà ngươi vẫn không sửa được bản tính trắc ẩn của mình." Giang Thượng Phàm ôm hắn vào lòng rồi mỉm cười, "Nếu như thế thì vì sao năm đó không tội nghiệp cho ta, bắt ta chịu tội oan, rõ ràng là lưỡng tình tương duyệt mà lại bắt ta một mình gánh chịu tội danh của ngươi…."
Không đợi nói xong thì đã thấy sắc mặt của Tô Lưu Y hoàn toàn tái nhợt, Giang Thượng Phàm vội vàng nói, "Được rồi được rồi, ta chỉ nói vậy thôi, ngươi không cần phải như vậy. Nếu ta còn hận ngươi thì ta sẽ không đối đãi với ngươi thế này, nhìn xem hiện tại chúng ta chẳng phải là rất tốt hay sao? Nếu chỉ nhớ đến cừu hận thì làm sao còn có thể sống an ổn hòa thuận."
Tô Lưu Y cúi đầu im lặng, lại nghe Giang Thượng Phàm nói tiếp, "Lưu Y, sở dĩ hôm nay ta nói ra chính là vì không muốn ngươi tiếp tục nhớ đến chuyện đó. Nếu ngươi cứ nhớ mãi chuyện xưa thì vĩnh viễn sẽ không dám đối mặt với ta. Chuyện khi đó vẫn là cái gai đâm sâu trong lòng của ta, cho nên ta mới đối xử với ngươi như vậy ở tửu lâu. Nay nghĩ đến thì mới hiểu chuyện này cũng là cái gai trong lòng của ngươi, chẳng qua của ta đã nhổ ra, của ngươi cũng nên nhổ ra theo!
Chỉ có như vậy thì hai chúng ta mới có thể chân chính quay lại thời gian hạnh phúc như trước kia, ngươi nói có phải hay không?"
Tô Lưu Y ngẩng đầu, run rẩy nói, "Ngươi…. ngươi thật sự có thể nhổ ra cái gai đó? A Phàm, ngươi…. ngươi thật sự có thể quên hay sao? Hay là vì ta có lỗi với ngươi nên chuyện tha thứ đối với ngươi rất dễ dàng, nhưng còn ta, đối với ta mà nói thì việc này…. vĩnh viễn không thể nào quên. Ta thường xuyên suy nghĩ, nếu thời gian có thể quay lại thì ta….. ta tuyệt đối sẽ không yếu đuối mà lùi bước, đem hết thảy sai lầm đều đổ lên đầu của ngươi như vậy."
Giang Thượng Phàm nhìn thấy nước mắt của Tô Lưu Y lại chảy xuống, trong lòng không khỏi run lên, vươn tay thay hắn lau đi hai hàng lệ. "Được rồi, thời gian không thể nào quay lại, cho nên chúng ta cũng chỉ có thể học cách tha thứ, bằng không cứ gánh trên lưng cả đời như vậy thì sẽ rất mệt mỏi."
Hắn nói xong liền đỡ Tô Lưu Y ngồi dậy, kéo ngăn tủ dưới cái bàn ở cạnh giường rồi lấy ra một bàn cờ và quân cờ, vẻ mặt bừng bừng phấn chấn, "Đã lâu không chơi cờ, trước kia chơi cờ với ngươi mà chưa bao giờ thắng được ngươi, nay thử lại xem, dù sao ta làm tướng quân đã vài năm, bày bình bố trận tất nhiên phải hơn ngươi một bậc."
Tô Lưu Y thấy hắn hào hứng thì cũng vui mừng mà tháp tùng hắn. Hai người chọn cờ xong, Tô Lưu Y ổn định tâm trạng rồi cười khổ một chút, "Nhiều năm không chạm vào quân cờ, kỳ nghệ xác thực đã giảm đi rất nhiều, chỉ sợ ngươi sẽ thắng ta liên tiếp ba ván."
Tô Lưu Y vừa dứt lời thì Giang Thượng Phàm đã hạ một quân cờ xuống góc Tây Bắc. Hai người cứ ngươi tới ta đi, không ngừng sát phạt. Thời gian trôi qua chưa đến một tách trà nhỏ thì Giang Thượng Phàm liền phát hiện tình huống bất ổn, không khỏi lớn tiếng nói, "A, Lưu Y, ngươi xấu lắm, ngươi….. kỳ nghệ của ngươi rõ ràng không hề lui bước, ngươi…. thế mà ngươi còn nói là giảm đi rất nhiều."
Tô Lưu Y dở khóc dở cười mà nói, "Vương gia, ngươi…. rõ ràng là kỳ nghệ của ngươi không hề có tiến bộ, tại sao lại đổ thừa cho ta? Thật sự là từ khi ngươi rời khỏi học đường thì ta không hề đánh cờ với ai."
Hóa ra khi còn trẻ hai người vẫn thường xuyên đánh cờ với nhau, Giang Thượng Phàm chơi cờ dở tệ, nhưng lại rất hào hứng khi đánh cờ với Tô Lưu Y, mỗi khi thua sẽ nghĩ đủ mọi biện pháp chơi xấu, Tô Lưu Y thường xuyên không để ý, chỉ cười trừ cho qua. Lúc này nhớ đến thì trong lòng cũng không khỏi thổn thức, chỉ vì khoảng thời gian trước kia thật sự quá mức tốt đẹp.
"Có hạ cờ hay không? Tới phiên ngươi rồi." Lời nói của Giang Thượng Phàm kéo Tô Lưu Y quay lại thực tại, hắn cầm lấy một quân cờ rồi chuẩn bị đặt xuống thì lại phát hiện nước cờ của mình hình như bị thiếu vài quân cờ, hơi cân nhắc một chút thì lập tức hiểu được người này nhất định lại thừa dịp mình xuất thần mà chơi xấu.
Tô Lưu Y bất đắc dĩ lắc đầu, than thở nói, "Đã sắp ba mươi tuổi đầu, ngày thường trông cũng rất lão luyện thành thục, huống hồ nay lại là Vương gia, vậy mà mà vẫn cứ giữ bản tính như thế." Vừa dứt lời thì đã hạ quân cờ xuống một chỗ khác.
Giang Thượng Phàm cũng không nói chuyện mà chỉ khẩn trương nhìn bàn cờ, nặn óc suy nghĩ, quân cờ xoay vòng trong tay, do dự mãi mà không dám đặt xuống. Tô Lưu Y cũng không nói mà chỉ kiên nhẫn nhìn Giang Thượng Phàm, thản nhiên nhoẻn miệng cười, đã nhiều năm như vậy mà người này thật sự không hề có gì thay đổi.
Khó khăn lắm mới hạ quân cờ, Giang Thượng Phàm lại tiếp tục vênh váo tự đắc, buộc Tô Lưu Y mau hạ cờ, Tô Lưu Y cũng không suy nghĩ nhiều, trong nháy mắt liền đặt xuống một quân cờ.
Một lát sau nước cờ đang bị uy hiếp lại hoàn toàn đảo ngược. Giang Thượng Phàm rất hận a. Lén lút nhìn Tô Lưu Y một cái, thấy ánh mắt long lanh nước của người nọ chỉ chăm chú nhìn lên bàn cờ, căn bản không cho mình có cơ hội ăn gian.
Nhưng hiện tại mình đã là Vương gia, dân gian còn lưu truyền Giang Thượng Phàm mình là chiến tướng bách thắng, tuy thật sự là như thế, nhưng bởi vì như vậy mà hắn càng không thể bại bởi Tô Lưu Y. (ranh con xỏ lá)
Giang Thượng Phàm vừa chơi cờ vừa bắt đầu vắt óc suy nghĩ, người không biết còn tưởng rằng hắn đang khổ tâm nghĩ kế đối địch, lại không biết hắn đang nghĩ kế chơi xấu.
"Lưu Y, biết trong phủ đang đồn đãi cái gì hay chưa? Hình như mọi người đều đã biết quan hệ của ta và ngươi." Rốt cục nghĩ ra được một biện pháp, nếu muốn làm cho Tô Lưu Y phân tâm thì đây sẽ là đề tài tốt nhất. Giang Thượng Phàm vừa ti bỉ mà cười một cách điên cuồng đắc ý ở trong lòng, vừa dùng khóe mắt để quan sát phản ứng của Tô Lưu Y.
Quả nhiên liền thấy đôi tay của Tô Lưu Y run lên, một quân cờ liền dừng xuống ở góc Đông Bắc, sau đó đối phương mạnh mẽ ngẩng đầu lên, thất thanh nói, "Làm sao….. làm sao có thể? Ta….. ta nhớ rõ là mình rất cẩn thận cơ mà."
"Ừm, làm sao lại không thể, tuy rằng ngươi rất cẩn thận nhưng ta lại bất cẩn thì sao." Giang Thượng Phàm quả thật không biết xấu hổ mà nói như vậy, thấy Tô Lưu Y toàn thân đều hóa thạch, chỉ ngơ ngác nhìn mình chằm chằm, vì thế vội vàng trộm vài quân cờ đặt bên ngoài bàn cờ của đối phương.
"Cũng….. cũng không có khả năng, tuy rằng ngươi bất cẩn nhưng……nhưng bọn hạ nhân cũng không dám tùy tiện suy đoán. A Phàm, bọn họ…. làm sao mà ngươi biết bọn họ đã biết chuyện của chúng ta? Chẳng lẽ có người nói với ngươi hay sao?"
"Ừm, thường xuyên ở trong hoa viên nghe thấy có người ám chỉ ngươi cùng ta như thế này như thế kia, tóm lại chính là chuyện phong nguyệt. Chuyện gì trong Vương phủ cũng đều là một truyền mười, mười truyền trăm, cho nên ta nghĩ nếu bọn hạ nhân ở hoa viên cũng biết thì trong phủ này ắt hẳn không còn người nào không biết." Hắc hắc, lại trộm vài quân cờ, hắn nói đúng mà, Lưu Y nhất định sẽ bị phân tâm bởi những lời này.
Quả nhiên sắc mặt của Tô Lưu Y hết trắng lại đỏ, không thể suy nghĩ được gì hơn, một lúc lâu sau mới nhỏ giọng nói, "Nếu…. nếu như thế thì…. chúng ta…. chúng ta tốt nhất là cắt đứt đi, Vương gia, ngươi hãy cho ta quay về hoa viên làm việc, tóm lại…. tóm lại không thể để tin đồn như vậy hủy hoại thanh danh của ngươi."
Hàng lông mi của Tô Lưu Y run rẩy, hắn thật sự rất muốn khóc. Khó khăn lắm mới có thể gặp lại Giang Thượng Phàm, hắn thật sự không có lòng tham, trong lòng chỉ muốn nhìn thấy người nọ hạnh phúc vui vẻ là tốt rồi. Sự tình ầm ĩ đến mức này cũng không phải là điều mà hắn muốn nhìn thấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!