Chương 5: (Vô Đề)

Đi vào trước bàn, Giang Thượng Phàm cẩn thận cầm lấy một cái đệm mềm mại đặt lên ghế rồi đỡ Tô Lưu Y ngồi xuống, sau đó chỉ lên bàn thức ăn rồi vừa cười vừa nói, "Nhìn đi, món chính là bánh quẩy cơm nắm, đều là những món ngươi thích: cá đù hấp, cà pháo rán, nấm hương, đậu giác sườn non…"

Hắn càng giới thiệu thì đôi mắt của Tô Lưu Y cũng bắt đầu trở nên ướt át. Lẩm bẩm nói, "Không thể ngờ được nhiều năm như vậy mà ngươi vẫn nhớ ta thích ăn cái gì, mấy món này…. đều là những thứ mà ta thích ăn…"

"Ta cũng tưởng là mình đã quên, không ngờ đêm nay khi chọn thức ăn, thậm chí trong đầu cũng không nghĩ đến mà cứ theo quán tính chọn những món này, khi đó ta mới biết hóa ra cho đến bây giờ ta vẫn chưa hề quên tất cả những gì liên quan đến ngươi."

Giang Thượng Phàm thản nhiên nói xong, Tô Lưu Y nâng lên đôi mắt đẫm lệ nhìn về phía hắn, run giọng nói, "Ta nghĩ là…. ta nghĩ là ngươi hận ta đến tận xương tủy, dù sao năm đó…. ta…. ta tổn thương ngươi nặng nề như vậy, ta nghĩ cả đời này cũng không thể làm cho ngươi nhìn mặt ta hay nói với ta một câu nào nữa"

"Hận, đương nhiên là hận."

Giang Thượng Phàm rốt cục ngồi xuống ở phía đối diện với Tô Lưu Y, lập tức nhìn thấy khuôn mặt của đối phương vô cùng khẩn trương, hắn cười khổ một tiếng, "Bất quá càng hận thì càng chứng tỏ ta không thể buông tay, không phải sao? Quên đi, ta cũng đã thông suốt, mặc dù bây giờ vẫn chưa thể hoàn toàn tha thứ cho ngươi nhưng rốt cục ta cũng sẽ tha thứ cho ngươi, dù sao yêu sâu nặng như vậy, ngoài ngươi ra thì ta không thể yêu ai nhiều như thế."

Bàn tay của Tô Lưu Y run rẩy kịch liệt, hắn muốn tận tay cầm lấy đôi đũa để che giấu sự thất thố của mình, nhưng cố cầm lấy đôi đũa vài lần mà vẫn không thể cầm nổi.

"Được rồi, đừng nghĩ nhiều, ăn cơm đi." Giang Thượng Phàm nhìn bộ dáng kích động của Tô Lưu Y, hắn cười lạnh ở trong lòng: Tốt, ngươi cứ chịu nhiều sủng ái một chút, nhiều thâm tình một chút, nhiều hy vọng một chút, chờ đến lúc ngươi có tất cả trong tay thì sẽ cho ngươi rơi xuống, đến lúc ấy ngươi sẽ hiểu được cảm thụ trong lòng của ta khi rời khỏi học đường năm đó.

"Tay nghề của đầu bếp trong Vương phủ của ta như thế nào?" Gắp một quả cà pháo rán cho Tô Lưu Y. Tô Lưu Y trước kia không thích ăn thịt, thậm chí những thứ có dầu mỡ cũng không thích ăn, nhưng duy nhất lại thích ăn cà pháo rán. Hơn nữa rất thích ăn thịt bằm trộn tôm bóc vỏ hấp với hẹ.

"Hảo, rất ngon…" Đôi tay của Tô Lưu Y vẫn đang run rẩy, yên lặng cúi đầu dùng cơm, nuốt vào một trái cà pháo.

Giang Thượng Phàm nâng mặt hắn lên rồi nhìn thoáng qua, nhịn không được mà mỉm cười, "Không phải chứ? Tay nghề giỏi mà lại khiến ngươi ăn đến mức lệ rơi đầy mặt, nếu tay nghề không giỏi có phải là trực tiếp thuốc chết hai người chúng ta rồi hay không?"

Tô Lưu Y giương mắt mê muội nhìn hắn, bất giác sờ soạng lên mặt của mình, không khỏi giật mình rồi lẩm bẩm nói, "Ta làm sao…. làm sao lại khóc? Đôi mắt này…. đôi mắt này thật sự không biết điều."

"Trước kia ngươi rất thích khóc, cũng không phải hiện tại mới học khóc. Ta nhớ rõ ngày xưa đám môn sinh đều thích lén lút đọc sách cấm, ai cũng thích xem những tình tiết đông cung và phong nguyệt, chỉ có ngươi lại làm như không thấy, chẳng qua lại nhớ mãi không quên những kết cục trong tiểu thuyết, nếu là tốt thì ngươi sẽ vui vẻ ra mặt, nếu không tốt thì ngươi sẽ nhịn không được mà rơi lệ vì những đôi nam nữ trong sách, lúc ấy chúng ta đều cười ngươi, muốn nói con mọt sách, ngươi mà nhận làm đệ nhị thiên hạ thì chẳng ai dám nhận làm đệ nhất."

"Nhắc lại chuyện cũ làm gì?" Tô Lưu Y buông đôi đũa, tự mình cũng cảm thấy ngượng ngùng, nói một cách giận dữ, "Mặc dù ta thích khóc nhưng mấy năm nay trải qua nhiều chuyện, đã lâu rồi ta không có khóc, chẳng qua kể từ lần gặp ngươi ở Thái Bạch Lâu thì nước mắt này không biết vì sao lại…. không thể kiềm chế được."

Giang Thượng Phàm thu hồi ý cười, tỉ mỉ nghiền ngẫm tư vị của những lời này, tuy rằng Tô Lưu Y nói rất hờ hững nhưng nhớ đến những năm tháng gần đây, không biết người này đã chịu bao nhiêu tra tấn, cho đến khi mọi đau đớn đều đã chết lặng, vì vậy nước mắt đương nhiên cũng không còn.

Trong lòng tự nói hết thảy đều là do Tô Lưu Y gieo gió gặt bão, là người này xứng đáng bị như thế, nhưng hắn lại cảm thấy có vài phần chua xót, hắn đứng dậy rồi đi đến bên cạnh Tô Lưu Y, sau đó ngồi xuống, đồng thời ôm người này ngồi lên đùi của mình, vừa cười vừa nói, "Ngươi ăn không vô thì để ta đút ngươi ăn. Nào, nếm thử mùi vị của miếng nấm hương này xem sao."

Tô Lưu Y lau đi nước mắt trên mặt, e lệ cúi đầu, nhưng khi nấm hương đưa đến bên miệng thì hắn vẫn mở ra khuôn miệng nhỏ nhắn rồi cắn một ngụm. Hắn cúi đầu cho nên Giang Thượng Phàm không nhìn thấy vẻ mặt của hắn, nhưng vẫn có thể nhìn thấy khóe miệng của Tô Lưu Y hiện lên ý cười ngọt ngào hạnh phúc.

Quên đi, trước khi tiến hành kế hoạch thì cứ hảo hảo đối đãi hắn, bồi thường cho hắn mấy năm nay đã chịu nhiều cực khổ. Giang Thượng Phàm thở dài trong lòng, không biết vì sao đối mặt với Tô Lưu Y như vậy thì lại nhịn không được mà có một chút mềm lòng.

Chỉ dùng bữa một chút nhưng thật ra lại vô cùng ngọt ngào và nồng nàn. Vì vậy Tô Lưu Y liền nhớ đến thời thiếu niên của mình, nhịn không được mà nhìn cách bài trí trong căn phòng vài lần, chỉ cảm thấy không biết từ khi nào thì Phi Hồng Hiên tinh xảo lại trở thành thư viện trên núi Giang Hà, khi đó Giang Thượng Phàm là nhân vật hô phong hoán vũ văn võ song toàn trong học đường, còn mình vẫn là một tiểu tử ngốc nấp dưới cánh chim của hắn mà đùa gió trêu trăng.

"Được rồi, cũng đã muộn, chuẩn bị nghỉ ngơi đi, mấy thứ này cứ để bọn nha hoàn sáng mai đến dọn." Đút Tô Lưu Y ăn xong, Giang Thượng Phàm tùy tiện ăn vài món rồi để thực hạp cùng thức ăn thừa trên bàn, sau đó kéo Tô Lưu Y đi vào bên trong.

"A, phải…. phải đi sao? Vậy dẫn ta đi ra ngoài với." Tô Lưu Y nghĩ rằng Giang Thượng Phàm muốn rời đi, sợ đến mức vội vàng túm lấy y mệ của hắn, tiếp theo lại giật mình nhận thấy những gì mình vừa nói có hơi chút làm càn, hắn ngập ngừng hạ thấp giọng, "Ta…. ta không phải muốn quấn lấy ngươi, ta…. ta chỉ muốn ngươi dẫn ta ra khỏi hoa viên rồi ta tự quay về phòng hạ nhân của mình."

"Đi cái gì mà đi? Bên ngoài còn mưa kìa. Trong Phi Hồng Hiên cái gì cũng có, với lại hôm nay cả buổi chiều chúng ta đã lăn lộn trên giường, cũng không cần phải ngại ngùng khi đồng giường cộng chẩm, đến, để ta ôm ngươi ngủ ở nơi này một đêm."

Giang Thượng Phàm vừa dứt lời thì liền kéo Tô Lưu Y nằm xuống bên cạnh mình, mặc kệ thế nào thì đã điên cuồng cả một buổi chiều, hắn cũng hơi mệt mỏi, chẳng qua suy nghĩ trong đầu vẫn cuồn cuộn, cho dù mí mắt sụp xuống nhưng vẫn khó có thể đi vào giấc ngủ.

Thật vất vả mới khiến đầu óc trở nên mơ hồ, sắp sửa đi vào giấc ngủ thì chợt nghe Tô Lưu Y thì thào một câu ở bên tai, "Nếu đây là mộng thì để cho ta tiếp tục ở trong mộng đi, ta tình nguyện chết đói, chết cóng cũng không muốn tỉnh lại."

Đồ ngốc. Giang Thượng Phàm cười nhạo một tiếng dưới đáy lòng, trong mông lung lại cảm thấy tâm can trở nên đau xót, nhưng trong khoảnh khắc liền bị cơn buồn ngủ hoàn toàn xâm chiếm.

Giấc ngủ này vô cùng ngọt ngào, cũng không biết ngủ bao lâu, đến khi hắn cảm giác được Tô Lưu Y ở bên cạnh hình như ngồi dậy xuống giường, hắn mơ hồ lẩm bẩm một câu rồi mở to mắt thì liền nhìn thấy bóng dáng của Tô Lưu Y đi ra ngoài.

Rốt cục hoàn toàn thanh tỉnh. Giang Thượng Phàm ngồi dậy, xoa xoa cái trán, sau đó dựa vào vách tường mà thất thần suy nghĩ.

Một lát sau lại nghe thấy tiếng bước chân vang lên bên ngoài, tiếp theo là tiếng cười nói của vài nha hoàn, "Ngươi còn nói ngươi không qua đêm ở nơi này, không ở nơi này thì làm sao biết Vương gia chưa đi? Nếu ngươi không ở nơi này, chẳng lẽ tối hôm qua Vương gia bị hồ đồ hay sao? Cứ nằng nặc đòi ra hoa viên dùng bữa."

Sau đó Tô Lưu Y lắp bắp nói, "Không…. không phải….. các tỷ chớ nói đùa, như vậy…. đối với thanh danh của…. của Vương gia cũng không tốt, ta….. ta chỉ đến để quét tước…."

Giang Thượng Phàm đã nghe ra người vừa rồi lên tiếng là Băng Uyển, biết ngay bọn nha hoàn của mình thể nào cũng đến đây để tra xét tình huống, hắn hiểu rất rõ đám nữ hài tử bướng bỉnh này. Ngày thường Giang Thượng Phàm cũng không cấm đoán các nàng, vì vậy càng ngày càng khiến các nàng vô pháp vô thiên ở trong Vương phủ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!