Hai người mỗi người mang một tâm tư khác nhau, xe ngựa chậm rãi lăn bánh, chỉ chốc lát sau đã tiến đến Vương phủ. Giang Thượng Phàm xuống xe, sớm có vài quản gia đứng chờ dưới sự dẫn dắt của tổng quản Giang Thành, trong đó cũng có Giang Vĩnh. Bốn tháng qua đều là do hắn phụ trách dò la hành tung của Tô Lưu Y.
Lúc này thấy Giang Thượng phàm dẫn Tô Lưu Y xuống xe thì hắn lập tức hiểu được suy đoán trong lòng của mình đối với hai người này khẳng định là đúng sự thật. Bởi vậy liền vội vàng tiến lên vừa cười vừa nói, "Vương gia vất vả, không bằng giao người này cho nô tài, nô tài nhất định sẽ dạy dỗ hắn ngoan ngoãn phục tùng."
"Dạy dỗ cái gì? Nói bậy bạ gì vậy." Giang Thượng Phàm liếc mắt nhìn Giang Vĩnh một cái, sau đó kéo Tô Lưu Y sang rồi nói với tổng quản Giang Thành, "Đây là người mới, sẽ đến Vương phủ của chúng ta làm việc, ngươi xem có chỗ nào thiếu người thì cứ phái hắn đi hầu hạ là được." Nói xong liền xoay người đi nhanh vào trong phủ.
Giang Thượng Phàm đi rất vội vàng, bởi vì hắn sợ nếu tiếp tục trì hoãn thì hắn sẽ mất lý trí, sẽ liều lĩnh ôm lấy Tô Lưu Y đi vào phòng ngủ của mình.
Tổng quản Giang Thành hoàn toàn mờ mịt, Giang Vĩnh cũng ngây ngẩn cả người, nhưng hắn lập tức hồi phục tinh thần, đi đến bên cạnh Giang Thành rồi thì thầm vài câu vào tai của đối phương.
Tô Lưu Y nhìn thấy bộ dáng bừng tỉnh đại ngộ của Giang Thành, còn có ánh mắt ám muội của Giang Vĩnh đang nhìn mình, không biết vì sao lại cảm thấy hơi chột dạ và đỏ mặt, hắn chỉ dám cúi đầu nhìn chằm chằm mũi chân của mình rồi lắp bắp nói, "Bái kiến tổng quản và các vị quản gia, ta…. ta mặc dù bị tàn tật nhưng ta có thể làm bất cứ cái gì, ta…. ta sẽ không lười biếng."
Giang Thành mỉm cười, gật đầu nói, "Một khi đã như vậy thì phái ngươi đi thu dọn ở hoa viên của hậu viện cũng được. Giang Vĩnh, ngươi dẫn hắn đến Bách Hoa Viên để cho hắn phụ trách công việc quét tước ở đó đi. Được rồi, Vương gia không có gì phân phó, mọi người đi làm việc của mình đi."
Mọi người dạ một tiếng rồi lập tức tản ra.
Sau đó Giang Vĩnh dẫn Tô Lưu Y đến hậu hoa viên. Hậu hoa viên có diện tích khoảng chừng hơn mười mẫu, tu kiến xa hoa, có đủ kỳ hoa dị thảo, đình đài lầu các, nhà thủy tạ, ca hiên, tiểu kiều lưu thủy, cái gì cũng có, ngày thường nếu rãnh rỗi muốn đi dạo hoa viên ở đây thì có thể nói là đi ba năm cũng khó đi hết.
Giang Vĩnh dẫn Tô Lưu Y sải bước đến hoa viên, Tô Lưu Y là người đọc sách, yêu nhất cảnh trí như vậy, lúc này cẩn thận nhìn lại chỉ cảm thấy hoa cả mắt, đúng là nhất bộ nhất cảnh, không biết nên nhìn cái gì mới tốt, vả lại cảnh trí tân kỳ tuyệt đẹp như vậy cho dù muốn nhớ cũng nhớ không hết. (nhất bộ nhất cảnh=một bước đi là một khung cảnh mới)
Trong giây lát Giang Vĩnh đã dẫn hắn đến phía trước một hoa viên, chỉ vào nơi này rồi nói, "Thấy chỗ này không? Ngươi không cần làm gì khác, mỗi ngày sáng sớm và chạng vạng cứ quét sạch thềm đá ở hoa viên này là được. Hiện tại nhập thu, lá cây cũng rơi nhiều, hơi vất vả một chút, nhưng xuân hạ đông, ba mùa này thì cũng nhàn rỗi, cũng xem như một công việc rất tốt."
Tô Lưu Y vội vàng cảm tạ đối phương, trong lòng còn nghi ngờ vì sao quản gia trong Vương phủ lại chiếu cố mình như thế, chợt thấy Giang Vĩnh kề sát vào mình rồi cười hắc hắc, "Nơi này là chỗ mà Vương gia thích đến nhất, ngày thường cứ chuẩn bị điểm ta trà nước sẵn ở Phi Hồng Hiên, hầu hạ Vương gia cao hứng sẽ ban thưởng cho ngươi, có thể hưởng thụ vô cùng."
Tô Lưu Y đầu tiên là ngẩn người, tiếp theo hiểu được ý của Giang Vĩnh, không khỏi đỏ mặt mà nói, "Tổng quản chớ nói đùa, Vương gia đến đây thì ta đương nhiên sẽ tận tâm hầu hạ, cũng không cần phải ban thưởng."
Giang Vĩnh bĩu môi nói, "Còn gạt ta làm gì? Tưởng ta không biết hay sao? Nói thật cho ngươi biết, trước khi ngươi đặt chân vào nơi này, cũng là do ta thăm dò giúp Vương gia về hành tung của ngươi. Nói thật, ta đến Vương phủ cũng được ba năm nhưng chưa từng thấy Vương gia quan tâm đến ai như thế. Ngươi nói xem, ngươi cũng bình thường không có gì đặc biệt, làm sao có thể lọt vào mắt của Vương gia?
Vậy mà rốt cục lại làm cho hắn nhịn không được còn đón ngươi về phủ."
Kỳ thật Tô Lưu Y đã đoán được điều này, chẳng qua hiện tại nghe được chính mồm Giang Vĩnh chứng thật thì hắn vẫn cảm thấy vô cùng ngọt ngào. Cho đến khi đối phương đi xa, chính mình vẫn nhịn không được mà ngồi xuống một hòn non bộ mà suy nghĩ: Chẳng lẽ…. chẳng lẽ A Phàm cũng để ý đến ta hay sao? Tuy rằng trước kia bị ta tổn thương nặng nề như vậy, nhưng cuối cùng….. cuối cùng hắn vẫn đặt ta ở trong lòng, hận cũng được, giận cũng được, tóm lại vẫn đặt ta ở trong lòng hay sao?
Đang suy nghĩ thì một trận gió nhẹ thổi đến, vài chiếc lá từ trên cành là đà bay xuống, lúc này hắn mới nhớ đến bổn phận của mình, vội vàng đến nhà kho của quản gia để xin dụng cụ và lĩnh y phục chăn đệm. Lúc này lại có người dẫn hắn đến phòng của mình, tuy là phòng của hạ nhân, nhưng so với trước kia thì nơi này tốt hơn rất nhiều.
Tô Lưu Y vào đây liền mơ hồ có cảm giác giống như nhớ đến học đường trước kia, gian phòng thật sạch sẽ ngăn nắp, tất cả dụng cụ đều nguyên vẹn, cách bài trí cũng không khác biệt lắm so với học đường năm xưa.
Nghĩ đến thời thiếu niên khinh cuồng năm đó, Tô Lưu Y không khỏi thẩn thờ ngồi trên giường trong chốc lát. Chợt có vài tiểu nha hoàn ló đầu vào vừa cười vừa nói, "Ngươi còn ngây người ngồi ở chỗ này làm cái gì a? Muốn ăn cơm thì phải tự vào trù phòng, thân phận như chúng ta còn muốn người khác đưa cơm đến nữa hay sao?"
Tô Lưu Y đáp lại một tiếng rồi vội vàng đi theo bọn nha hoàn vào phòng bếp, thức ăn ở Vương phủ rất ngon, cho dù bọn họ là hạ nhân nhưng cơm nước cũng đầy đủ hai món mặn một chén canh, cơm và bánh bao đều đầy đủ.
Như vậy đối với Tô Lưu Y mà nói đã giống như trên thiên đường. Vì vậy mỗi ngày đều chăm chỉ làm việc. Giống như Giang Vĩnh đã nói, Giang Thượng Phàm quả nhiên rất thích đến nơi này, có đôi khi bên người có hai ba vị hảo hữu tháp tùng, có đôi khi là tự mình đến đây. Tô Lưu Y cũng không dám tiến lên tiếp đón, bình thường mà nhìn thấy đối phương từ đằng xa đi đến thì hắn liền vội vàng núp sau thân cây hoặc hòn non bộ, bởi vậy qua mười ngày mà chỉ có hắn thấy Giang Thượng Phàm trong khi Giang Thượng Phàm không thể nhìn thấy hắn.
Chuyện này làm Giang Thượng Phàm có một chút tức giận, nghĩ rằng ta gọi hắn vào phủ để làm cái gì? Cùng ta chơi trò mèo vờn chuột hay sao? Nếu Tô Lưu Y cứ tiếp tục như vậy thì kế hoạch của ta làm sao có thể thi hành? Thật sự là nực cười.
Nghĩ như vậy, mỗi ngày khi không có việc gì làm đều thường xuyên đến Phi Hồng Hiên, nhưng lần nào nơi đó cũng đều có điểm tâm trà nước chuẩn bị sẵn để đợi hắn đến, lại có bọn nha hoàn phân công hầu hạ tại nơi này, cho nên vẫn không có cơ hội nhìn thấy Tô Lưu Y. Hắn lại không thể cố tình gọi người nọ đến.
Bởi vậy ngày qua ngày tiếp tục chậm trễ, tuy rằng nóng vội, nhưng nghĩ đến việc người nọ hiện tại đang ở trong phủ của mình, cũng không cần phải căng thẳng, hết thảy mọi chuyện đều phải từ từ tiến triển mới được, nếu quá mức vội vàng thì ngược lại dễ dàng lộ ra dấu vết, dù sao Tô Lưu Y cũng không phải kẻ ngốc.
Nghĩ như vậy, lại trôi qua một tháng, trong nháy mắt lễ Trung thu sắp đến. Vào buổi sáng một ngày nọ, Giang Thượng Phàm cũng không đến hoa viên, vì thế sau giờ ngọ Tô Lưu Y nghe theo lời phân công của đại nha hoàn cai quản hoa viên, thêm vào mấy món điểm tâm hoa quả mà Giang Thượng Phàm thích, chuẩn bị cho buổi chiều khi hắn đến Phi Hồng Hiên.
Cũng không ngờ Giang Thượng Phàm sau khi dùng ngọ thiện rồi đọc sách một chút thì cảm thấy buồn chán, liền lững thững đi vào hoa viên, dọc đường đi cũng cố tình tìm kiếm, chẳng qua vẫn không phát hiện thân ảnh của Tô Lưu Y, nhưng khi đến Phi Hồng Hiên thì lại nhìn thấy thân ảnh của người nọ đang chuyên tâm bài trí hoa quả lên đĩa.
Tô Lưu Y không có võ công nên nhĩ lực rất bình thường. Giang Thượng Phàm lại có võ công cao cường, hắn cố ý bước nhẹ nên Tô Lưu Y làm sao có thể phát hiện.
Giang Thượng Phàm liền dựa vào cạnh cửa, lẳng lặng nhìn bóng dáng chăm chú của người nọ, chỉ cảm thấy rình xem như vậy thật sự có một chút kích thích, giống như dã lang trên thảo nguyên chuẩn bị đi săn, mà con mồi đương nhiên là con thỏ nhỏ ở trước mặt cách đó không xa, cũng không hề cảm thấy có nguy hiểm đang rình rập.
Khi trong đầu hiện lên hai chữ con mồi thì Giang Thượng Phàm lập tức liên tưởng đến một hình ảnh hương diễm, nhất thời trong lòng liền dấy lên cảm giác nóng rực, ngày đó hắn không ra ngoài giải quyết dục vọng, thỉnh thoảng lại có khát cầu, nhưng trong đầu cứ hiện lên thân ảnh của Tô Lưu Y, vì vậy nghĩ đến đám nữ nhân thì liền cảm thấy có một chút phiền chán.
Nhưng sau khi Tô Lưu Y vào phủ thì tâm tình của người nọ lại rất khó hiểu, mỗi ngày đều không chịu xuất hiện trước mặt hắn. Giang Thượng Phàm ngay từ đầu bồn chồn, nhưng rồi chậm rãi nhìn thấu tâm ý của đối phương, rõ ràng là lạt mềm buộc chặt, nghĩ rằng hắn khó quên tình cũ đối với người này cho nên ép hắn phải tự mình mở miệng muốn người này trước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!