Đầu hạ, sau giờ ngọ không còn tiếng ve kêu râm ran, hoa viên bên hồ trong Vương phủ, hoa sen đã nở rộ, hồ sen hơn mười mẫu, theo gió nhẹ tạo nên từng đợt lục sắc bồng bềnh, hoa sen màu phấn hồng và màu trắng duyên dáng yêu kiều giữa màu xanh biếc của lá cây, từ xa nhìn lại quả thật là một bức tranh hoa sen thiên nhiên rất đẹp.
Giang Thượng Phàm ngồi trên giường trúc ở lương đình, yên lặng nhìn ra hồ sen phía đằng xa, phía sau của hắn có vài nha hoàn lẳng lặng đứng yên. Bên cạnh bàn là bộ bình trà tinh xảo và vài đĩa điểm tâm, nhưng hắn không hề đụng vào một miếng.
"Tĩnh Nguyệt, ngươi đi gọi Giang Vĩnh đến đây." Giang Thượng Phạm bỗng nhiên mở miệng, một nha hoàn ở sau lưng hắn lập tức đáp lời rồi vội vàng bước ra khỏi lương đình.
Không biết vì sao gần đây chủ tử lại như thế, luôn có một chút thất thần, tâm tình bất ổn, cơm cũng không muốn ăn, mỗi đêm đều trằn trọc, bắt nha hoàn bọn họ phải pha trà tám chín lần. Chẳng lẽ là vì Vân Anh công chúa đến đây cho nên trong lòng nghĩ đến đối phương hay sao?
Tĩnh Nguyệt vừa vội vàng đi tìm Giang Vĩnh vừa suy đoán ở trong lòng, nàng là nha hoàn bên cạnh Giang Thượng Phạm, bởi vậy tự giác cũng có thể nghiền ngẫm chủ tử có tâm sự, nếu dựa theo trước kia thì cũng không cảm thấy tâm tư của chủ tử đang nghĩ về Vân Anh công chúa, hiện tại nghĩ đến, chẳng lẽ là mình đã nghĩ sai? Bởi vì thật sự ngoại trừ Vân Anh công chúa thì nàng nghĩ không ra còn có ai có thể làm cho chủ tử luôn âm trầm lãnh khốc của mình trở thành như thế.
Giang Vĩnh nhanh chóng cùng Tĩnh Nguyệt tiến đến, hắn là quản gia của Vương phủ, hành sự khôn khéo, lại có năng lực, rất được Giang Thượng Phàm tín nhiệm.
"Ngươi giúp ta làm một việc." Giang Thượng Phàm đứng dậy, Giang Vĩnh vội vàng nghiêng người sang, đưa lỗ tai đến trước mặt Giang Thượng Phàm, sau khi nghe hắn phân phó xong thì liền lui ra sau hai bước, kính cẩn cúi đầu nói, "Dạ, nô tài đi làm ngay."
Giang Thượng Phàm gật đầu, "Đi đi." Sau đó quay lại nằm trên giường trúc, nhắm mắt dưỡng thần.
Tĩnh Nguyệt và một nha hoàn khác gọi là Băng Uyển, hai người nháy mắt ra hiệu, tiến lên hành lễ rồi nhẹ giọng nói, "Vương gia, trà nguội rồi, chúng nô tỳ đi thay ấm trà khác."
Giang Thượng Phàm phất tay, hai người liền cầm theo ấm trà rồi cẩn thận ra khỏi lương đình, đi một mạch ra khỏi hoa viên, một người bỗng nhiên dừng chân.
"Băng Uyển, vừa rồi ngươi có nghe thấy những gì Vương gia phân phó với Giang quản gia hay không?" Tĩnh Nguyệt dừng chân, vừa vội vàng giữ chặt tay của Băng Uyển vừa hỏi.
"Tiểu nha đầu ngươi cứ luôn tò mò hiếu kỳ." Băng Uyển trầm ổn hơn, nàng lắc đầu mỉm cười, "Ta cũng không nghe thấy nhiều lắm, hình như Vương gia phân phó Giang quản gia đi tìm tung tích của một người."
"Đi tìm tung tích của một người? Vương gia của chúng ta phân phó?" Tĩnh Nguyệt mở to hai mắt nhìn, sau đó vuốt cằm, "Kỳ lạ, ngoại trừ Vân Anh công chúa thì còn có ai có thể làm cho Vương gia bận tâm như thế a? Nhưng công chúa còn mong có thể một ngày chạy đến Vương phủ của chúng ta ít nhất hai ba bận nữa là, như vậy Vương gia không phải tìm nàng, vậy người kia…rốt cục là ai?
Ân, nhất định là không tầm thường."
"Tầm thường hay không tầm thường cũng không phải chúng ta có thể quản." Băng Uyển liếc mắc nhìn hảo tỷ muội một cái rồi lôi kéo tay nàng, "Được rồi, nhanh đi pha trà đi, ngộ nhỡ lúc này Vương gia muốn uống thì coi chừng Vương gia sẽ quở trách ngươi."
Tỷ muội hai người cười hì hì, chỉ chốc lát liền đi xa.
…………
"A Phàm à, hôm nay cũng không có chuyện gì nhưng vì sao lại đi ra ngoài dùng bữa? Mấy ngày nay phải đi cùng Phượng Thừa và Vân Anh công chúa, chẳng lẽ vẫn chưa đủ hay sao? Sao không ở trong Vương phủ mà lại lôi ra chúng ta ra ngoài làm gì?" Trong Vọng Giang Lâu, đám người Long Sở, Long Tích và Long Triện cùng Giang Thượng Phàm lên lầu, vừa đi vừa thì thào oán giận.
"Đúng vậy, tửu lâu này tuy rằng thức ăn cũng tinh xảo nhưng dù sao cũng thua kém so với Vương phủ, nhưng tại sao cứ chạy đến đây làm gì?" Một Vương gia khác họ tên là Nghiêm Khôn cũng nhịn không được mà nói ra tiếng lòng của các Vương gia khác.
"Các ngươi chỉ muốn tháp tùng Phượng Thừa, nay hắn đi rồi, đến phiên ta muốn các ngươi tháp tùng thì một đám lại làm ra bộ mặt như thế, tốt thôi, các ngươi hiện tại quay về đi, sau này nếu đi Kim Phượng Lâu Kim Phấn Phảng thì đừng rủ ta."
Giang Thượng Phàm giả vờ bất mãn, nhưng thoạt nhìn tâm tình của hắn rất tốt. Nhiều ngày qua mọi người cũng không thấy tâm tình của hắn khoan khoái như vậy, nhất là sau ngày dùng bữa ở Thái Bạch Lâu thì vẫn cảm thấy dường như hắn có tâm sự, nay hắn cao hứng như vậy, đương nhiên không ai muốn nghịch ý hắn, liền nháo nhào lên lầu.
Mọi người gọi thức ăn, đám người đang đàm tiếu chỉ cảm thấy Giang Thượng Phàm thản nhiên nhìn khắp xung quanh, tựa hồ đang tìm cái gì đó, mọi người cảm thấy kỳ lạ vì vậy cũng nhìn khắp xung quanh, bỗng nhiên Long Triện hô lên, "A, các ngươi nhìn kìa, đó không phải là tên thọt lần trước hay sao? Hình như…. gọi là Tô Lưu Y? Chính là cố nhân của A Phàm."
Long Triện vừa dứt lời thì lập tức ánh mắt của Giang Thượng Phàm bỗng nhiên sáng bừng, mọi người ở đây đều là người tinh khôn, lập tức hiểu được lý do hảo hữu phấn chấn tinh thần như vậy, khẽ ho vai tiếng rồi đều cúi đầu uống rượu, trong lòng hiểu được sắp sửa bị buộc xem một màn kịch cũng không phấn khích cho lắm.
Quả nhiên giống như lần trước ở Thái Bạch Lâu, Giang Thượng Phàm lại làm cho Tô Lưu Y nhục nhã một chút, cuối cùng lại là một câu nói tàn nhẫn, sau đó hắn cảm thấy mỹ mãn mà ăn uống ngon lành, bất quá hắn vui sướng nhưng lại liên lụy những người khác đều ăn không vô.
Tô Lưu Y đã là một người tàn tật, mặc kệ lúc trước hắn làm gì đối với Giang Thượng Phạm thì hiện tại hắn cũng đã nghèo túng đến mức này, mà Giang Thượng Phàm thân là Vương gia và cũng là một đại tướng quân, dù sao cũng không nên khắt khe như thế, hơn nữa hôm nay thằng nhãi này rõ ràng vì muốn làm nhục Tô Lưu Y mà đến đây, ở trong tình cảnh này thì càng không thể nào nói nổi.
Bất quá nếu trong lòng có một cái gai mà không chịu rút ra thì không có cách nào sống yên ổn. Các vị Vương gia đều là hạng người nhạy bén thông minh vì vậy làm sao có thể không hiểu đạo lý này, ngẫm lại Giang Thượng Phàm cũng không phải loại người nhàm chán, một hai lần trút giận có lẽ đã đủ, không có khả năng mỗi ngày đều muốn đi gây sự, bởi vậy mọi người đều lặng lẽ nuốt vào những lời khuyên nhủ.
Nhưng có ai ngờ được Giang Thượng Phạm từ nay về sau tựa như bị nghiện, cách vài ngày sẽ hẹn đám hảo hữu đi ra ngoài dùng bữa, mà đi khách *** tửu lâu thì thể nào cũng gặp được Tô Lưu Y. Cũng may tuy rằng hắn nói ra những lời sỉ nhục đối phương nhưng cũng không động thủ, bởi vậy mọi người đều tự phỉ nhổ Giang Thượng Phàm mấy trăm lần ở trong lòng, nhưng vẫn mở một con mắt nhắm một con mắt cùng hắn đùa giỡn trò chơi thật sự ngây thơ này.
Cuối cùng Long Triện quả thật là mất kiên nhẫn, sau khi Tô Lưu Y rời đi thì liền phái người đuổi theo để truyền lại vài lời với hắn, nội dung đại khái chính là, "Ngươi đừng ngoan cố nữa có được hay không? Bạc Vân Vương gia rõ ràng là cố ý tới tìm ngươi để gây sự. Ngươi làm gì mà cứ đến đại tửu lâu đại tửu *** để đụng mặt a? Ngươi tìm một tiểu tửu quán không được hay sao, nếu ngại tiền công ít thì ngươi cứ đến bảo khố của thân Vương phủ, thiếu bao nhiêu thì Vương gia chúng ta sẽ đền gấp bội cho ngươi, chứ cứ như vậy, ngươi không phiền thì đám Vương gia chúng ta cũng phiền a."
Tô Lưu Y đối mặt với lời nhắn của Long Triện, hắn chỉ còn biết cười khổ. Hắn cũng không biết vì sao rõ ràng lần đầu tiên ở Thái Bạch Lâu bị Giang Thượng Phàm sỉ nhục như vậy, hắn thật sự đã chết tâm, nhưng rốt cục vẫn nhịn không được mà tham sống sợ chết, hơn nữa có chết cũng không hối cải, cố ý đến tửu lâu khách *** cao cấp van nài lão bản cho mình làm việc, sau đó lại mang theo tâm tình vừa sợ hãi vừa chờ mong để có thể ngẫu nhiên gặp được Giang Thượng Phàm.
Cho tới bây giờ việc này xảy ra cũng đã bảy tám lần. Nếu ngay từ đầu Tô Lưu Y còn thật sự nghĩ là chỉ ngẫu nhiên gặp được, hiện tại hắn cũng đã sớm hiểu được đối phương cố ý muốn làm khó mình. Nhưng hắn lại càng ngày càng bình tĩnh, thậm chí là chết lặng mà chấp nhận những lời đùa cợt và châm chọc thái quá này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!