Chương 10: (Vô Đề)

Trong nháy mắt lại trôi qua nửa tháng, ngày đại thọ lần thứ bảy mươi của lão tiên sinh đã đến.

Mới sáng sớm thì Giang Thượng Phàm đã rời giường rửa mặt chải đầu, hôm nay hắn đặc biệt xin miễn lâm triều. Đợi chuẩn bị xong xuôi thì liền đến phòng hạ nhân, quả nhiên thấy Tô Lưu Y cầm cây chổi muốn xuất môn.

"Lưu Y, hôm nay ta dẫn ngươi đi một chỗ, không cần phải quét vườn." Giang Thượng Phàm ôn nhu nói với Tô Lưu Y, trong lòng biết rõ đối phương sẽ không chịu nghe lời, bởi vậy mạnh mẽ đoạt lấy cây chổi trong tay hắn, cố ép hắn thay một bộ y phục mới, rửa mặt chải đầu một chút rồi dẫn hắn lên mã xa đã chờ sẵn bên ngoài phủ.

Tô Lưu Y vẫn cau mày, hiển nhiên là không thể lý giải rốt cục đã xảy ra chuyện gì, chẳng qua hắn không tranh cãi với Giang Thượng Phàm, bởi vậy khi ngồi lên mã xa thì hai hàng lông mày của hắn vẫn cau chặt.

"Có nhớ lão tiên sinh dạy chúng ta ở Giang Hà thư viện hay không? Hôm nay là đại thọ lần thứ bảy mươi của người, chúng ta phải đi chúc thọ lão nhân gia." Giang Thượng Phàm dịu dàng vuốt tóc của Tô Lưu Y, kìm lòng không đậu mà nhớ đến quãng thời gian tốt đẹp thời niên thiếu, trong lòng lại dâng lên cảm giác xót xa vô hạn.

Dọc đường đi Giang Thượng Phàm không ngừng nói về những chuyện lý thú thời thiếu niên của hai người, chỉ hy vọng kỳ tích có thể xảy ra, Tô Lưu Y sẽ đột ngột tỉnh táo trở lại, nhưng đối phương vẫn ngơ ngác, đến khi đi đến phủ đệ của Giản Nhan Uyên thì vẻ mặt của Tô Lưu Y cũng chưa có gì biến hóa.

Giang Thượng Phàm thở dài, nắm tay Tô Lưu Y cất bước vào cửa, cảm giác đối phương dường như không quá nguyện ý, cứ cố gắng lui ra sau, hắn phải tiến đến rồi khoác tay lên vai của ái nhân, mỉm cười nói, "Không có việc gì đâu, đừng sợ, có ta ở đây mà."

Tô Lưu Y rốt cục cũng không còn sức lực bởi vậy đành phải để Giang Thượng Phàm kéo vào. Giản Nhan Uyên đã sớm đích thân ra nghênh đón, sau lưng của hắn cũng có nhiều người đi theo, có vài gương mặt mà Giang Thượng Phàm có một chút ấn tượng, cũng có người căn bản là không hề quen biết.

Giang Thượng Phàm nghe thấy có người khe khẽ xì xầm, hắn cũng không để ý. Miễn lễ mọi người khỏi quỳ lạy, hắn nắm tay Tô Lưu Y đi theo Giản Nhan Uyên đến chính đường.

Một vị lão nhân có tướng mạo thanh tao đang ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế bằng gỗ lim, Giang Thượng Phàm nhìn một cái liền nhận ra đó là lão tiên sinh đã dạy hắn và Tô Lưu Y hai năm đèn sách ở Giang Hà thư viện.

Giang Thượng Phàm vội vàng dẫn Tô Lưu Y đi ra phía trước, cung kính dập đầu hành lễ, cũng dâng lên một đôi đào mừng thọ bằng vàng nặng chừng một trăm cân.

Lão tiên sinh từ trên ghế đứng dậy, xoa mắt, tựa hồ có một chút không dám tin khi nhìn thấy Giang Thượng Phàm, lẩm bẩm nói, "Đây là tiểu Giang và Lưu Y hay sao? Mau…. mau đứng dậy."

Giang Thượng Phàm từ dưới đất đứng dậy, trong lòng vô cùng cảm khái, ngày đó hắn bị đuổi ra khỏi thư viện, trong lòng tràn đầy thù hận, hận Tô Lưu Y tuyệt tình, hận lão tiên sinh vô tình, nhưng hiện tại toàn bộ hận ý đều chuyền thành vô hạn kính trọng và hối hận.

"Lão tiên sinh, là chúng ta, đệ tử bất hiếu của ngài đến thăm ngài."

Giang Thượng Phàm chưa nói xong thì đã cảm thấy sóng mũi dâng lên một cỗ chua xót, chợt thấy bàn tay của Tô Lưu Y dường như nhẹ nhàng run lên một chút, quay đầu nhìn lại thì liền thấy trên khuôn mặt đờ đẫn của người này lại rơi xuống hai hàng nước mắt.

"Lưu Y…."Giang Thượng Phàm kinh hỉ kêu một tiếng, nhưng Tô Lưu Y cũng không có biểu cảm gì khác, có lẽ hắn cũng bị chấn động nhưng chưa đủ sâu, cho nên không kích thích hắn hoàn toàn tỉnh lại.

Lúc này lão tiên sinh chống gậy đi xuống, đi đến trước mặt Tô Lưu Y rồi vươn đôi tay run rẩy vuốt lên mặt của hắn, hai hàng lão lệ cũng chảy ra hốc mắt, nức nở nói, "Lưu Y, hảo hài tử, ngươi….. tại sao lại đến nông nổi này?"

Giang Thượng Phàm trong lòng tràn đầy hy vọng lão tiên sinh có thể làm cho Tô Lưu Y tỉnh táo trở lại, nhưng không ngờ lão tiên sinh vừa nói xong câu đó với Tô Lưu Y thì lập tức giơ gậy lên rồi đánh xuống người Giang Thượng Phàm, vừa đánh vừa tức giận quát mắng, "Uổng công ta dạy ngươi đèn sách hơn hai năm, vậy mà một chút lễ nghi hiếu nghĩa mà ngươi cũng không hiểu, ngươi cứ nghĩ là Lưu Y phản bội ngươi, chẳng phải lúc trước là do ngươi tự nguyện nhận tội hay sao?"

Giang Thượng Phàm hổ thẹn cúi đầu, lại một lần nữa quỳ xuống, để mặc cây gậy của lão tiên sinh liên tục giáng xuống người hắn, lúc này các môn sinh trước kia và khách nhân của lễ mừng thọ đều sợ ngây người, Giản Nhan Uyên lập tức xông lên, ôm lấy gậy của lão tiên sinh, luôn miệng kêu khổ, "Lão thiên gia a, vì sao tính tình vẫn nóng nảy như vậy? Chẳng phải đã bảo là hôm nay sẽ không tức giận hay sao?

Vương gia, ngài mau đứng lên đi…."

Giản Nhan Uyên không đợi dứt lời thì chợt nghe Giang Thượng Phàm trầm giọng nói, "Giản huynh, buông tay đi, không cần ngăn cản lão tiên sinh, ngươi cứ để cho người đánh ta, đánh càng đau thì trong lòng của ta…. sẽ đỡ hơn một chút."

Trong sảnh đường khe khẽ vang lên tiếng nghị luận, Giản Nhan Uyên cũng không thể không buông tay, chỉ thấy lão tiên sinh lại cầm gậy nện xuống, vừa khóc vừa mắng, "Ngày đó ngươi ra đi, trong lòng là hận cũng được, giận cũng được, mặc kệ như thế nào thì ngươi vô tư xông xáo đến thế giới bên ngoài, còn Lưu Y…. ngươi có biết hắn bị giày vò như thế nào hay không?"

Nói đến đây, lão tiên sinh dừng lại thở hổn hển vài hơi rồi mới tiếp tục mắng, "Mỗi ngày hắn đều không có tâm tư để học hành, vào một đêm mưa to gió lớn, hắn để lại một lá thư nói rõ chân tướng sự tình cho ta rồi hạ sơn đi tìm ngươi, kết quả gặp phải trắc trở lại không có lộ phí, thậm chí bị người vu oan giá họa mà ngay cả chân cũng bị đánh gãy, sau đó nghe nói ngươi ở kinh thành, tiểu hài tử này không để ý đến lời khuyên can của ta mà cố ý muốn đi, ta cho hắn lộ phí nhưng hắn lén lút trả lại, dọc đường đi hắn cơ cực đói khát như thế nào, thậm chí ăn xin để mưu sinh, hắn trải qua bao nhiêu năm mới đến được kinh thành, ngươi có biết hay không? Vậy mà ngươi còn đối đãi hắn như vậy…"

Lão tiên sinh càng nói càng giận, Giang Thượng Phàm lại hoàn toàn kinh ngạc đến mức ngây dại Đó đều là những chuyện mà hắn không biết, trước kia từng hỏi Tô Lưu Y vì sao bị gãy chân, người nọ chỉ nói là trượt chân ở sườn núi vì gặp mưa to cho nên bị gãy xương, nhưng không ngờ Tô Lưu Y lại bị vu oan giá họa, càng không ngờ lúc trước người nọ lại không mang theo một xu dính túi mà đi từ Giang Hà thư viện vào đến kinh thành.

Trong lúc nhất thời nỗi ân hận vô vàn dâng lên giống như có hàng vạn con kiến đang cắn nát tâm can của Giang Thượng Phàm, thậm chí trên người bị gậy của lão tiên sinh giáng xuống như mưa mà hắn vẫn cảm thấy cơn đau thể xác chẳng thấm thía gì so với nỗi đau trong lòng.

Ngay lúc này chợt nghe Tô Lưu Y hét to một tiếng, "Đừng….. đừng…." Tiếp theo Tô Lưu Y nhào lên người của Giang Thượng Phàm, thân thể gầy yếu ôm chằm lấy đối phương, trong miệng không ngừng hô to, "Đừng đánh…. A Phàm…."

"Lưu Y…" Giang Thượng Phàm quát to một tiếng, không thể ngờ là Tô Lưu Y lại bỗng nhiên hành động như vậy. Lão tiên sinh cao tuổi, tay chân làm sao có thể nói thu là thu, đợi đến khi hắn phục hồi tinh thần thì một gậy đã đập thật mạnh xuống người Tô Lưu Y.

Giang Thượng Phàm quay lại ôm lấy Tô Lưu Y thì liền nhìn thấy trên khuôn mặt thanh tú gầy gò của đối phương đã tràn đầy nước mắt, trong miệng lẩm bẩm, "Đừng đánh A Phàm, A Phàm, ta không đau…. ta…. ta không nhát gan nữa, lần này đến lượt ta…. để ta bảo hộ ngươi….. đừng đánh hắn…."

"Lưu Y…." Từng giọt nước mắt nhiễu xuống, Giang Thượng Phàm ôm chặt Tô Lưu Y vào lòng, tê tâm liệt phế đứt ruột đứt gan cũng không thể hình dung tâm tình của hắn vào lúc này. Tô Lưu Y hẳn là vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, toàn bộ đều là bản năng, nhưng càng như thế càng khiến người ta thêm đau lòng.

Sự phản bội mười năm trước rốt cục đã làm cho người yếu đuối nhát gan này phải gánh trên lưng bao nhiêu áy náy và mặc cảm tội lỗi mới có thể làm cho hắn liều lĩnh nhào đến đỡ đòn cho Giang Thượng Phạm?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!