Chương 1: (Vô Đề)

"Tiểu nhị, cho thêm một bình rượu Hoa Điêu."

Chính ngọ đúng là thời điểm buôn bán tốt nhất ở Thái Bạch Lâu, đại sảnh dưới lầu rộn ràng nhốn nháo không còn chỗ ngồi, vài tên tiểu nhị tới lui giữa đám người.

Một thanh niên có diện mạo thanh tú nhã nhặn nhanh chóng đem một bình rượu Hoa Điêu đặt trên bàn cho thực khách, khi xoay người đi thì hắn nghe thấy người ở phía sau vừa cười vừa nói, "Là một tên thọt, không ngờ đi đường cũng nhanh như thế."

Người còn lại vừa cười vừa nói, "Thái Bạch Lâu là nơi nào? Nếu hắn đi đường bất tiện thì Vương Bác Bì còn cần hắn hay sao?"

Đây không phải lần đầu tiên nghe thấy những lời như vậy, từ lúc đầu đau đớn cho đến bây giờ đã hoàn toàn chết lặng. Trong đầu của Tô Lưu Y chỉ có duy nhất một suy nghĩ, đi nhanh một chút, đi nhanh hơn một chút.

Hôm nay là ngày thứ mười hắn đến Thái Bạch Lâu, lúc trước đến Thái Bạch Lâu lão bản có khuôn mặt hà khắc vốn không muốn thuê hắn, sau đó thấy hắn khổ sở van xin, vì vậy đồng ý lưu hắn lại mười ngày để thử việc, nếu sau mười ngày cảm thấy hắn có thể đảm nhiệm công việc thì mới có thể chính thức lưu hắn lại.

Cuối cùng thực khách cũng dần dần thưa thớt. Đám tiểu nhị rốt cục có thể thở ra một hơi, nhìn thấy ba tầng tửu lâu không còn bóng người, lúc này mới có một người có bộ dáng như đầu bếp gọi bọn họ đi ăn cơm. Hiện tại đã là cuối giờ Mùi.

Mấy chục tiểu nhị và đầu bếp ngồi cùng nhau. Vây quanh mấy chiếc bàn vuông, vừa ăn cơm vừa cao giọng đàm tiếu, không hề úp úp mở mở. Tuy rằng lão bản Vương Bác Bì ở tửu lâu này vừa tham tài lại vô cùng hà khắc nhưng cũng không phải quá mức thiếu tình cảm, tối thiểu cũng cho phép đám tiểu nhị và đầu bếp ăn phần cơm thừa của thực khách.

Thái Bạch Lâu là một trong những tửu lâu đệ nhất của kinh thành, những người ghé đến đều là văn nhân, phú hào thương buôn, một khi dùng thức ăn còn thừa lại ngày hôm qua, nếu bị phát hiện thì không chỉ phải bồi thường mà tấm biển kim tự cũng sẽ phải tháo xuống. Vương Bác Bì hiểu rất rõ vấn đề này.

"Ta nói a tiểu Tô, chân của ngươi bị tàn tật, cứ chạy đi chạy lại như vậy thì làm sao chịu nổi?" Cơm nước xong, đám tiểu nhị ngồi bu lại một chỗ, đây là thời gian nghỉ ngơi hiếm hoi của bọn họ, tiếp qua hai khắc thì sẽ đến lúc thu dọn quét tước, chuẩn bị sẵn sàng để buôn bán buổi tối.

Tô Lưu Y cười một cách ngại ngùng, gật đầu rồi thấp giọng nói, "Không sao, chỉ là bận bịu một chút thôi, cũng không quá vất vả."

Đại trù Tào Sơn cầm quạt hương bồ vỗ đùi, vừa lắc đầu vừa nói, "Tiểu hài tử này bảo ta phải nói cái gì mới hảo đây, tuy rằng ngươi tàn tật nhưng thông minh chăm chỉ, lại không lười biếng, đến nơi khác chưa hẳn tìm không ra đường mưu sinh, tội tình gì phải ở đây chịu khổ? Ta…. ta thật không biết ngươi nghĩ như thế nào."

Tô Lưu Y chỉ mỉm cười mà không đáp lại, chẳng qua ánh mắt lại lưu luyến bên ngoài cửa sổ một chút, lúc này đã là cuối xuân, ngoài cửa sổ có một gốc cây hòe nở đầy hoa, hương thơm nhàn nhạt theo gió thổi vào trong tửu lâu.

"Tào ca, không bằng nói với lão bản để cho tiểu tô ở phòng bếp hỗ trợ đi. Mặc kệ là nhóm lửa hay phụ giúp cũng được, dù sao cũng có thể ngồi hoặc đứng, không cần chạy đến chạy lui." Có một tiểu nhị đề nghị.

"A, không cần không cần." Tô Lưu Y hoảng sợ, vội vàng xua tay lắc đầu, sau đó cảm động mà nói, "Ta xin nhận hảo ý của mọi người, nhưng thật sự là không cần, cái chân tàn tật này của ta cũng không sao, mỗi ngày đi nhiều một chút còn có thể hảo hảo rèn luyện thêm."

Sở dĩ đến kinh thành, sở dĩ khổ sở để van xin cho bằng được công việc này chẳng phải là vì có thể liếc mắt từ trên lầu để nhìn thấy người kia đi ngang qua nơi này hay sao? Mặc dù biết cả đời cũng không có khả năng cùng người nọ tái tục tiền duyên, mặc dù biết trong lòng của người nọ chỉ có tràn ngập thù hận và khinh thường mình, nhưng không có cách nào khác, ai bảo trong lòng của hắn chỉ lấp đầy nỗi nhớ nhung người nọ?

Tô Lưu Y đứng bên cửa sổ, si ngốc nhìn cây dương liễu ở hai bên đường, hôm nay là ngày thứ mười, kể từ ngày hắn bắt đầu bước vào tửu lâu này, mỗi sáng sớm khi quét tước ở đại sảnh đều có thể nhìn thấy một con tuấn mã phi phàm sải bước trên đường ở bên ngoài cửa sổ, người nọ an vị trên ngựa, tựa như minh nguyệt chói mắt.

Chẳng qua vẻ mặt và thần thái phi dương của người nọ trong ký ức của mình đã sớm khác biệt, trở nên trầm ổn hơn rất nhiều, trên khuôn mặt bình thản như nước như gương căn bản không có một chút cảm xúc để hắn có thể đoán được tâm tư của người nọ.

Mỗi khi như vậy thì Tô Lưu Y nhịn không được mà suy nghĩ có phải chính mình đã làm hại đối phương trở thành như vậy hay không, nếu năm đó mình có thể dũng cảm một chút, có thể can đảm một chút, như vậy…. có phải cho dù đối mặt với ánh mắt khinh thường của các môn sinh và thế tục thì hắn cũng sẽ hạnh phúc ngọt ngào hay không, mà không phải giống như bây giờ, mười năm đằng đẳng mang theo nỗi áy náy khắc cốt ghi tâm, chỉ có thể lén lút nhìn người mà mình ngày nhớ đêm mong.

"Tiểu Tô, ngươi lại đứng ở nơi đó nhìn cái gì? Thích cây hoa hòe như vậy hay sao, để ta đi hái vài chùm cho ngươi." Một tiểu nhị tên là Tam Lương vừa kêu vừa cười một tiếng, làm cho Tô Lưu Y hoàn hồn.

"Không có gì, ta chỉ đang suy nghĩ tại sao đến bây giờ mà còn chưa có ai đến a? Đã là cuối giờ Thân rồi." Tô Lưu Y xoay người, nhìn đám tiểu nhị vẫn còn ngồi trên ghế dài, trong mắt lộ ra một chút nghi hoặc.

"Tối nay có người bao nguyên tửu lâu. Nói cho các ngươi biết trước, đây đều là những đại nhân vật khó lường, nói ra một cái tên cũng đủ hù chết đám người các ngươi. Các ngươi thông minh một chút cho ta, hảo hảo hầu hạ, nếu ai sơ xuất thì đừng trách ta không khách khí, ừm, đến lúc đó không phải ta không khách khí mà là các ngươi còn có cơ hội để ta khách khí hay không thì mới là vấn đề."

Một giọng nói truyền đến, sau đó lão bản tửu lâu có biệt hiệu là Vương Bác Bì với bước chân hình chữ bát từ trong phòng đi ra. (bước chân hình chữ bát = đi hai hàng )

"Không phải chứ? Nghiêm trọng như vậy sao? Lão bản, người đến chẳng lẽ là Hoàng Thượng cải trang vi hành à?" Ở Thái Bạch Lâu, trong đám tiểu nhị chỉ có A Xương là người duy nhất dám nói giỡn với Vương Bác Bì, cũng kỳ lạ một điểm là Vương Bác Bì lúc nào cũng khắc nghiệt và keo kiệt với người khác nhưng lại đặc biệt dung túng A Xương.

"Ừm, tuy rằng không phải thiên tử nhưng cũng gần như vậy. Cho nên các ngươi thông minh một chút dùm ta." Vương Bác Bỉ lạnh lùng đảo mắt nhìn đám tiểu nhị rồi sau đó chỉ vào Tô Lưu Y mà nói, "Đêm nay ngươi không cần làm việc, đừng để những người đó chê cười Thái Bạch Lâu của chúng ta."

Mặc dù đã chết lặng đối với những lời trào phúng như vậy nhưng Vương Bác Bì nói ra lời này vẫn làm cho Tô Lưu Y cảm giác được một chút khổ sở, vội vàng cúi đầu che giấu thần sắc bi thương trong mắt rồi lẩm bẩm nói, "Dạ, lão bản, ta đã biết."

Chợt nghe A Xương bất mãn nói, "Như vậy là sao? Chân của tiểu Tô quả thật có tật nhưng hắn chịu khó lại chăm chỉ, như vậy thì có cái gì mà bẽ mặt, như thế nào lại đánh mất thể diện của tửu lâu? Có khi những đại nhân vật thấy được sẽ ngược lại mà tán thưởng ngươi nhân từ."

A Xương ngày thường tuy rằng dám nói đùa với lão bản nhưng lớn tiếng biểu đạt bất mãn như vậy thì vẫn là lần đầu tiên. Vương Bác Bì âm trầm nhìn hắn một cái, đang lúc Tô Lưu Y và đám tiểu nhị bị dọa đến mức sắc mặt đều trắng bệch, khi đang lo sợ A Xương sẽ bị sa thải thì lại nghe Vương Bác Bị khụ một tiếng rồi lắc đầu nói, "Nếu như thế thì để cho hắn ở dưới lầu phục vụ đám người hầu đi." Nói xong thì hừ một tiếng rồi xoay người mà đi.

Tất cả tiểu nhỉ đều thở phào nhẹ nhõm, bao vây A Xương rồi liên mồm bảo hắn thật giỏi. A Xương cười ha ha, mặt mày hớn hở đi lau bàn. Tuy rằng Tô Lưu Y hơi nghi hoặc một chút nhưng mặc kệ thế nào thì đây vẫn là chuyện riêng của người ta, huống chi A Xương còn giúp hắn, bởi vậy trong lòng chỉ có cảm kích, đương nhiên sẽ không nhiều lời.

Ba tầng tửu lâu đã được dọn dẹp sạch sẽ, thật sự không còn cái gì để tiếp tục thu dọn. Mọi người ngồi cùng nhau, lại tán gẫu về lão bản không thường xuất hiện ở tửu lâu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!