Chương 2: Tay của mình...

Sai rồi...

Cô không phải là con của chú ấy, cô phải là con nít nữa!

Cô không cần chú chăm sóc, cô cũng không cần chú nuông chiều nữa

Vì cô đã trưởng thành rồi mà...

Nghĩ tới chuyện này, tay của cô run run nắm chặt lại gân xanh nổi lên tay làm cho tay không còn mảnh khảnh, đẹp đẽ như lúc đầu

Cô nhìn ly bia không cần ai nhắc nhở, cầm lên một hơi liền uống sạch không chừa một giọt

Hành động của cô khiến cho người kia giật mình thốt lên:"Khoan đã My Nhi!"

Cô nhìn ly bia rồi khẽ cười trừ "đừng bao giờ nói cô và chú ấy như cha con "cô câm ghét câu nói ấy

Bởi vì... Cô rất...

"Này My Nhi cháu ổn chứ! "người kia bất ngờ hỏi cô

Khi thấy cô sắp ngã xuống thì một đôi tay rắn chắc khác đã ôm chầm lấy cô

Đôi tay này rất ấm áp, rất rắn chắc, cô.... Chỉ muốn được vòng tay này ôm mãi "My Nhi! "

Là chú! Là tiếng nói trầm ấm của chú!

Ơ! Nhưng mà... Gương mặt lo lắng ấy của chú... Có chuyện gì xảy ra vậy?

Đợi cô một chút, cô cảm thấy cơ thể cô có chút nặng nề và nóng quá!

Cô khó chịu mở mắt ra nhìn người đàn ông kia môi nhỏ mấp máy:"Không sao... Đâu chú... Cháu... Cháu vẫn có thể dọn cơm được mà! "

Người ấy bỏ qua lời nói của cô, đôi tay to lớn nhanh chóng cởi áo rồi mặc lại cho cô một bộ quần áo mới

Cô vùng vẫy cảm thấy cơ thể mình nóng đến cực điểm:"Quần áo khiến con... Khó chịu quá! "

Vì vậy... Chú đừng làm khuôn mặt lo lắng như vậy dành cho cháu...

**

Ưm... Mát quá, hơi thở mát lạnh như hoà vào khắp cơ thể cô rất dễ chịu

"Con tỉnh rồi à! "tiếng nói tức giận của chú làm cho cô thật sự là đã tỉnh rồi

"Ơ... Chuyện gì... Đang xảy ra vậy ạ? " cô giật mình ngồi dậy khi thấy chú ngồi ngay bên cạnh mình, ánh mắt lộ vẻ trách móc

"Chuyện là con đã uống bia nhưng lại không xin phép chú, cho nên cơ thể chưa thích ứng được với cồn do chưa uống lần nào! "hắn tỏ vẻ trách móc, tức giận nói với cô

Nhưng cô có thể nhìn ra được ánh mắt ấy mang theo sự lo lắng hơn là tức giận đối với cô

Có lẽ... Lần này cô lại gây thêm phiền phức cho chú rồi!

"..."cô chỉ biết im lặng để cho chú trách mắng mình, cô biết là mình sai rồi

Đợi cho đến khi chú hết mắng cô mới dám mở miệng:"Con xin lỗi! "

Người đàn ông chỉ biết thở dài, rồi lại đưa tay xoa xoa đầu cô lại nói:"My Nhi chú mắng com vì chú rất lo cho con, con đừng tự làm tổn thương mình được không? "

"Dạ! "

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!