Vừa mới bước ra, cô đã thấy Khải Luân. Mới một ngày thôi mà cậu ta đã hốc hác như vậy sao?
Đôi mắt như gấu trúc, bộ dáng của cậu ta vô cùng là mệt mỏi
"My Nhi, chào... Buổi sáng! "Khải Luân vừa nhìn thấy cô liền có chút khó xử, lúc nãy trong điện thoại giọng cậu ta đã ngập ngừng
Bây giờ như vậy, thật ra cô cũng rất là khó xử
"Thật xin lỗi! "Khải Luân tiến lại gần cô, cúi đầu thấp xuống
"Này... Tôi! "
"Cậu khoan hãy nói "Khải Luân vẫn tiếp tục cúi đầu tránh nhìn cô:"Chuyện ngày hôm qua là do.. Tôi đã quá đường đột. Giờ tôi biết tôi có nói thế nào cậu cũng không tin, nhưng hãy tin tôi. Tôi thật lòng xin lỗi cậu "lời nói của Khải Luân là vô cùng thật lòng, chính cô cũng có thể cảm nhận được
Cô biết chuyện hôm qua là do Khải Luân quá đột ngột, chuyện ấy cô thật sự không muốn trách cậu ta
Khải Luân quan sát nét mặt của cô, thấy cô có chút e ngại liền lo lắng nắm chặt tay của cô:"Dù chuyện hôm qua có chút đột ngột, nhưng... My Nhi cậu hãy tin tôi. Tôi thật lòng thích cậu rất nhiều! "
Nói ra được những lời mình phải trằn trọc hôm qua đến giờ đã giải toả được rồi
Cho dù bây giờ cô có nghĩ gì về anh, anh vẫn sẽ không đau buồn vì anh biết cô sẽ không bao giờ "thích "anh
Thì ra Khải Luân lại thích cô đến như vậy, cô cảm nhận được tình cảm của Khải Luân dành cho cô
Cô nắm chặt lấy tay anh vui vẻ nói:"Khải Luân thật ra cậu không cần phải ái ngại với tôi, chuyện hôm qua tôi sẽ không giận cậu nữa. Khải Luân thật sự tôi vô cùng cảm kích khi cậu nói ra những đều thật lòng từ cậu. Thật sự vô cùng cảm ơn cậu rất nhiều! "
Khải Luân cậu sẽ là người bạn tri kỉ của cô, tình cảm của cậu dành cho cô. Cô sẽ không bao giờ quên...
Cảm ơn cậu
***
"Xin lỗi đã đợi chú đợi lâu "
"Không sao! Mọi chuyện... Đều ổn chứ!"anh đang trầm luân nhìn khung cảnh bên ngoài, bị tiếng nói của cô làm cho giật mình
Nhìn thấy cô vẫn ổn anh cũng yên tâm hơn phần nào:"Chúng ta đi được rồi chứ? "
"Vâng "
***
Đã rất lâu rồi cô đã không đến thăm mẹ, chắc mẹ sẽ cảm thấy buồn lắm
Nhìn thấy phần mộ của mẹ đã mọc đầy cỏ, cô rất đau lòng
Nhìn thấy anh cặm cụi nhặt sạch cỏ. Cô ra xe lấy một bó hoa bách hợp thật tươi
Mẹ của cô rất thích hoa bách hợp nhất là hoa màu trắng
"My Nhi con hãy khắp cho mẹ của mình một nén nhang"
Mẹ ơi! Xin hãy tha lỗi cho đứa con bất hiếu này
Người con yêu thật sự là chú của mình. Ngoài chú ra con không thể yêu ai khác nữa
Con xin mẹ trên thiên đường hãy tha lỗi cho con. Mẹ hãy cầu nguyện cho con và chú mãi như thế này...
Con yêu mẹ...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!