Tiếng đàn violin bị đứt dây làm người nghe kéo đàn phát ra những âm thanh khó chịu
-Gọi Cody lên đây cho tôi…_ Jonathan cúp điện thoại
Maggie cắn móng tay tạo dáng quyến rũ, nháy mắt và đung đưa bộ ngực trước mặt hắn. Cô ta cảm thấy may mắn khi chuốc Carolyn say rượu và chôm lấy chìa khóa dự phòng, tự mở cửa phòng Carolyn và thấy anh chàng đẹp trai đang ngồi uống rượu ở đây. Ả đã tự cởi quần áo và đung đưa trước mặt hắn.
Việc con nhỏ Carolyn về là dự định được tính trong kế hoạch của ả và làm con nhỏ này bỏ đi cũng thuộc kế hoạch của ả để được qua đây 1 đêm với người đẹp trai này.
Hắn với đôi mắt lạnh như tiền trở thành màu đỏ như rượu hắn cầm trên tay sóng sánh đẹp tuyền trong buổi đêm đầy máu.
Maggie đứng dậy tựa vào một bên tay của Jonathan, bàn tay dơ bẩn vuốt ve bộ ngực vạm vỡ của hắn.
-Có muốn làm với em một đêm không?
...
Tôi thay áo len tay dài và váy dài do Lucy đưa, nằm ườn ra ghế sopha. Giáo sư đang đi lấy nước Coca cho buổi thức đêm thì thấy tôi buồn vậy thì khều vợ
-Carolyn bị cái gì thế?
-Em không biết, và anh thôi uống Coca vào buổi tối đi! Dạ dày đã bị gì rồi
Lucy giựt lon nước Coca, tôi thì chán nản ngồi dậy xin lon nước mở ra uống, Lucy ngồi xuống ghế sopha vuốt tóc tôi.
Tôi đặt lon Coca lên bàn, lấy cánh tay che mắt lại, không cho ai nhìn thấy tình cảnh của tôi bây giờ. Trái tim tôi đau như cắt, muốn tìm chỗ nào đó hả giận cho xong.
-Cho con chút riêng tư được không? Con…hơi mệt
-Được thôi…
Phu nhân đắp cho tôi chiếc mền, tắt điện và để tôi nằm ở bóng tối một mình. Tôi suy nghĩ chuyện vừa xảy ra trong chớp mắt. Chuyện đó là sao? Tại sao Maggie…
Tôi cứ mãi trằn trọc lăn qua lăn lại trên chiếc sopha, mà không biết mình đã thiếp đi từ lúc nào?
" Rào!!!"
Bên ngoài trời mưa, vẫn khônng thể xóa tan nỗi đau của tôi...
Hắn nhẹ nhàng mà đặt ly rượu xuống bàn, cởi chiếc áo vest ra. Maggie tưởng là tín hiệu đèn xanh đã bật lên, hớn hở vui mừng. Nhưng mà, Jonathan của chúng ta là ngừơi thường hả?
-Sếp gọi tôi?_ Cody đẩy cửa vào
-Cậu đến thật may mắn, tôi đang cần nhờ cậu giúp, có phải là cậu cần giải tỏa sinh lí không?
-Sếp muốn tôi… cảm ơn sếp
-Đừng giết chết cô ta, tôi không muốn máu cô ta dính lên giường của Carolyn và nhớ, hãy để cho bọn Layla làm việc cùng
Hắn nở nụ cười ác độc, ngồi xuống và quan sát một cảnh tượng ác độc, một bộ phim kinh dị mà hắn rất thích...
-Carolyn, dậy đi!!! Sáng rồi!_ Phu nhân Lucy lôi tôi dậy
-Hả? Dạ…
Ngoài sân có tiếng nước xả xuống, dù hôm nay trời nắng đẹp. Tôi đẩy cửa ra xem, nhìn thấy Harry đang chăm chỉ tưới cây
-Chào Harry!
Anh quay lại mỉm cười với tôi
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!