Chương 47: Scandal Ở Một Học Viện Lớn ( End)

Chap 46:

Tôi chết chưa nhỉ? Mong là chưa chết

-Carolyn… Mình có quá tay không?

-Không đâu Fiona, cậu làm tốt lắm _ Giọng nói trầm ổn của April vang lên

Tôi dùng cả sức lực chống hai tay để ngồi dậy, ngẩn đầu lên nhìn 3 người bạn ở đây – Fiona, April và Alison và tôi đang ở trong phòng học.

-Chuyện…chuyện gì vừa xảy ra vậy?

Ba người bạn nhìn nhau sợ hãi. Alison đỡ tôi dậy

-Xin lỗi Carolyn, chúng ta là những người duy nhất còn đủ tỉnh táo nhận ra đây không phải là học viện.

-Vậy là sao?_ Tôi nuốt nước bọt

-Bạn có lẽ đã đọc nhật ký của Carmen rồi, bạn ấy có thật và chúng ta đang ở trong địa ngục.

Tôi đang bắt đầu hoang mang nha, tôi chỉ vừa bất tỉnh mà mọi thứ đã đảo lộn lên hết rồi

-Đây không phải là học viện, mà là lò tế của mấy bọn điên khùng kia. Chúng mình vừa mới nhận ra thôi_ Fiona giọng buồn buồn mà giải thích cho tôi

-Khi mới nhận ra bọn đó chuẩn bị sẽ giết cậu, mình bắt mọi người phải cô lập cậu để cậu không phải bị gì cả_ April nghiêm túc nói

Đầu tôi trống rỗng chạy về phía cửa lớp, mở ra thì có một làn gió nóng phà vô mặt tôi, tôi mở mắt ra thì đây không phải là hành lang, chỉ là một lối đi dơ bẩn với nhiều cái dây gai quấn chặt.

-Đừng ra đó, Carolyn! Lớp học này là nói duy nhất mà bọn đó không thể tới_ April kéo tôi lại và đóng cửa chặt lại

-Nhưng nếu mà chúng ta không chạy ra đó, chúng ta cũng sẽ chết dần chết mòn mà thôi_ Tôi bực mình với mấy cái bọn hay sợ hãi này rồi – Mình có kế hoạch, chỉ cần chạy lên sân thượng, càng cao càng tốt. Vì càng sâu thì chúng ta chỉ là đang ở địa ngục thôi.

-Nhưng…_ Mọi người ngập ngừng

-Nếu các cậu sợ thì thôi, cứ chết dần ở đây đi! Tôi sẽ tự đi và tôi sẽ sống sót khỏi nơi chết tiệt này

Tôi hùng hồn tuyên bố, đạp cửa một cách mạnh bạo. Ba người kia thì hít một hơi dài

-Chúng mình sẽ đi, mình không muốn chết ở cái nơi khỉ ho cò gáy này đâu!_ Alison thay mặt cả bọn tuyên bố, tay sờ bụng đầy âu lo.

Tôi nở nụ cười tự hào. Thế mới đúng chứ!

Thế là cả bộ tứ chúng tôi đi với bước đi đầy mạnh bạo. Cho đi được bao lâu thì tôi nhìn thấy nhiều bóng đen loạng choạng đi tới gần, tôi quan sát kỹ hơn thì là cái bọn nhìn giống con người nhưng không phải. Giống như người bị bỏng toàn thân rồi quấn với da người vậy. Bọn chúng lại cầm dao!

Ba người bạn đứng núp sau lưng tôi. Tôi bứt cái ống dài ở đó làm gậy. Làm ơn noí với tôi bọn này sẽ không hồi sinh nhé!

" Pằng"

Một tiếng súng nổ ra cực lớn, mấy bọn kia quay đầu lại để ra một đường trống. Ha, xuất hiện cực ngầu như một ánh hào quang vậy.

-Harry!_ Tôi hét lên vui sướng

Tôi chạy đến ôm Harry, gõ vào ngực anh

-Anh đến cực kỳ đúng lúc, còn cây súng lấy đâu ra vậy?

Harry nắm tay tôi chạy đi, 3 người bạn chạy theo chúng tôi. Chúng tôi chạy đến giữa trung tâm của tù ngục sau chạy vòng vòng.

-Nơi quái quỉ gì thế này?_ April tứ giận dậm chân

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!