Chap 43: Scandal của học viện nổi tiếng (II)
-Carolyn! Carolyn! Dậy đi!
Mắt tôi từ từ mở ra mệt mỏi, cả người tôi đau đến nỗi không cử động được.
-Sao sắc mặt bạn tệ quá vậy Carolyn?
-Jenny…_ Tôi gượng dậy dựa vào tường – Mình…mệt quá!
-Phải, từ lúc bạn run rẩy mở cửa là mình biết sắc mặt bạn tệ rồi. Còn mấy vết bầm trên cổ là sao?
Tôi ngượng ngùng che cổ lại
-Chắc là do bạn ấy học nhiều hay do bữa điểm tâm chiều khá nhiều đường_ Fiona chải đầu lải nhải
Tôi đánh vào đầu tôi
-Carmen đâu rồi?_ Tôi sực nhớ ra chuyện quan trọng cần phải làm, tin tức về Carmen.
-Bạn nói gì vậy Carolyn? Carmen là ai?_ Jenny tỏ ra không hiểu những lời tôi nói
Hả? Carmen đã chết và họ chứng kiến kia mà!
-Carmen Fraser? Người đứng thứ 3 trong trường? Hotgirl ấy?_ Tôi nhún vai giải thích.
-Carmen Fraser? Mình không biết tên đó! Và người học giỏi thứ 3 là Lola Fraser. Carol, bạn bị bệnh hả? Mà Lola là hotgirl hả? Mới nghe.
Fiona bỏ lược xuống sờ trán tôi chép miệng
-Nhiệt độ hơi nóng, nhưng vẫn bình thường.
-Vô lý!
Tôi mở chan bước dậy ra khỏi giường, tìm về giường Carmen chứng minh là có người tên Carmen, nhưng lục tung đồ thì thấy toàn tên Lola Fraser. Tại sao có tên Lola, nhớ là lúc đầu làm gì có ai tên Lola?
-Carolyn! Bạn điên rồi!
-Cái con điên kia, mày làm gì lục tung đồ tao vậy?_ Lola là người có mái tóc đỏ ngắn lượn sóng, mắt đeo mắt kính tức giận hét vào mặt tôi
-Không thể tin, chỗ đó là người tên Carmen Fraser mà? Tại sao có người tên là Lola?
-Mày điên hả? Tao đã học được ở đây 10 năm rồi!
-Hôm nay là ngày mấy hả?
-Là ngày 22 tháng 9!_ Lily hất tóc trả lời tôi. Cô nàng thật đanh đá kiêu ngạo với vẻ mặt xinh đẹp làm rung chảy tim đàn ông.
- Carolyn, chúng mình thật sự xin lỗi…
Nghĩa là hôm nay, không hề qua sang ngày khác. Và tại sao xin lỗi tôi?
-Cậu đã vi phạm quy định của nhà trường và hội học sinh là tuyệt đối không được lục đồ của các thành viên trong phòng. Kể từ bây giờ, ai chơi với Carolyn Parker sẽ bị cô lập với mọi người
" Bùm!"
Sét đánh ngang tai. Rồi, tôi bị cô lập hả? Hài hước thật! Cứ việc! Tôi bị chuyện này nhiều rồi. Nhưng vấn đề mình mà bị cô lập thì mình sẽ không thu được thông tin. Chết tiệt!
Tôi ngồi trong phòng ăn gãi đầu đập mặt xuống bàn khi xung quanh tôi và Harry trống rỗng. Harry đang múc súp nhìn tôi hơi khó chịu. Tôi bật dậy đập bàn nói với Harry
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!