Chương 22: Ngoại truyện

Vì lần trước, khi sinh Thiên Ân cô sinh mổ nên anh không cho cô sinh con nữa. Anh không muốn vết mổ đó lại bị rạch ra một lần nữa.

Phụ nữ sinh mổ nghe có vẻ rất đơn giản. Nhiều người không hiểu còn nói rằng đồ đàn bà không biết đẻ. Nhưng có mấy ai hiểu được. Sinh con bằng phương pháp mổ sau này sẽ ảnh hưởng tới sức khỏe của người mẹ như thế nào. Lúc mới sinh xong, thuốc tê hết tác dụng cũng là lúc họ cảm nhận được thế nào là đau đớn thật sự, nhiều người còn đau đến mất cảm giác. Chưa kể đến mức độ nguy hiểm trên bàn mổ, dù là với mẹ hay với bé. Và hiện tại là vết sẹo thật dài ở bụng dưới.

Yêu vợ, anh không muốn cô chịu thêm bất cứ tổn thương nào nữa. Nhiều lần cô muốn sinh con, anh chỉ ôm lấy cô âu yếm "Sinh một đứa là được rồi, có Thiên Ân là đủ rồi"

Cô cảm thấy hạnh phúc vì được chồng yêu thương. Chỉ là hơi buồn vì trẻ con trong nhà quá ít. Phải chi cô có thể sinh thêm vài đứa thì tốt rồi. Một mình Thiên Ân phải chạy show qua lại giữa bà nội và ba mẹ cũng thật cực khổ.

***

"Chồng, mua que thử thai về cho em".

Tiếng cô vọng ra từ nhà tắm khiến anh đang ngủ say cũng phải giật mình. Vội chạy vào nhà tắm xem xét tình hình.

"Em làm sao?"

"Đi mua que thử thai cho em đi, có lẽ là có thai rồi"

Anh không vội chạy đi mua que thử thai mà ngược lại còn vệ sinh cá nhân, cứ như chuẩn bị đi đâu.

"Anh không đi mua cho em à?"

"Em cũng vệ sinh cá nhân đi, chúng ta trực tiếp đến bệnh viện kiểm tra. Đôi khi que thử thai vẫn không chính xác"

Cũng đúng, sao cô không nghĩ tới điều này? Thay vì thử thai có thể đúng có thể sai, chi bằng đến thẳng bệnh viện.

"Em biết rồi"

....

Sau khi kiểm tra xong, đến phần bác sĩ thông báo "Vợ anh có thai rồi, cái thai đã hơn năm tuần nhưng đợi đến tháng thứ ba anh nhớ đưa vợ đến đây kiểm tra lại"

Lời nói của bác sĩ kia khiến hai vợ chồng vừa vui, vừa lo. Lo vì không biết bác sĩ nói vậy là có ý gì? Chã lẽ đứa bé trong bụng không được bình thường?

Sau khi gọi điện cho mẹ rằng cô đã có thai. Anh và cô chuẩn bị về nhà.

"Chồng à, tính sao?"

Anh cười vuốt đầu cô, anh hiểu tại sao cô lại mất tự tin như thế này. Là tại vì lời nói của bác sĩ "Sinh nhé?"

Cô gật đầu "Dạ" Được anh trấn an thì cảm thấy được an ủi phần nào. Mặc kệ sau này có chuyện gì. Nếu không phải bất đắc dĩ, cô chắc chắn sẽ không bỏ con.

***

"Chồng, hôm nay 20/10 sao anh không tặng quà gì cho em hết vậy?"

Cô nhìn thấy anh đi làm về, trên tay không cầm bất cứ thứ gì. Cô có chút tủi thân, vác bụng bầu thật to như sắp sinh nhìn anh kiến nghị. Không cần anh phải tặng những món quà xa hoa, chỉ cần một nhành hoa hồng vài nghìn tiền lẻ. Vậy mà cũng không có. Đàn ông đúng là vô tâm như nhau.

Bình thường cô chẳng để ý đến mấy ngày này, nhưng hiện tại cô đang có thai nên tâm trạng cứ lên xuống thất thường. Chẳng hiểu sao nhìn thấy anh vô tâm như vậy thì rất muốn khóc.

Anh thấy cô như vậy liền đến ôm cô, đưa tay mình đặt tên bụng cô "Bà xã, quà của anh lớn như thế này em còn chưa vừa ý sao?"

Tâm trạng đang tủi thân của cô liền chuyển sang tức giận "Cái gì? Anh nói đây là quà? Quà của anh có ý nghĩa quá nhỉ?"Nói đến đây cô gần như hét lên "Anh có biết ba đứa con của anh quậy phá đến mức nào không?"

Chuyện là khi mang thai đến tháng thứ ba, cô đến bệnh viện kiểm tra lại như lời bác sĩ. Lần này ông khẳng định chắc chắn rằng cô mang thai ba. Lần trước vì cái thai còn nhỏ nên vị bác sĩ kia chưa dám khẳng định.

Thế là cô mừng rỡ, còn anh thì lo lắng. Mang thai ba rất nguy hiểm.

Anh vội ôm cô vào lòng "Anh xin lỗi, anh đùa quá trớn rồi. Hôm nay con lại đạp em nữa sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!