Chương 4: (Vô Đề)

Phó An Hoài liếc cô ấy một cái rồi quay sang tôi.

"Thanh Ngữ, xin lỗi, anh quên sinh nhật em, để anh bù lại."

Tôi nhẹ nhàng cười: "Muộn rồi, thôi bỏ đi."

Bỏ lỡ chính là bỏ lỡ, tôi không muốn làm lại lần nữa.

"Bánh này anh tự làm, nhân xoài, loại em thích nhất."

"Ngoan, nếm thử đi."

Ánh mắt anh bỗng quét qua đôi môi tôi, chợt lạnh hẳn.

"Thanh Ngữ, môi em sao vậy?"

Tôi thản nhiên đáp: "Dị ứng, sưng lên thôi."

Thật ra là do vừa nãy bị Đàm Ngộ hôn đến sưng tấy trong quán cà phê.

Phó An Hoài rõ ràng không tin, tiện tay vứt bó hoa xuống.

"Em định lừa ai vậy, Diệp Thanh Ngữ?"

"Muốn trả thù tôi chứ gì? Bên ngoài có người khác rồi à?"

"Nói đi, là ai? Để xem tôi có g.i.ế. c c.h.ế. t hắn không!"

Anh ta không biết rằng, không chỉ hôn, mà còn làm chuyện sâu hơn thế.

Những đêm anh ta hẹn hò bên ngoài, tôi cũng đâu có rảnh rỗi, cùng Đàm Ngộ chìm đắm trên chiếc giường king size.

Tôi đã khám phá một thế giới mới mẻ, và hoàn toàn đắm chìm trong đó.

Đôi khi tôi tự hỏi, trước đây rốt cuộc mình đã ăn cái gì thế này?

Phó An Hoài khẽ hít một hơi, ánh mắt tối sầm: "Là pheromone của yêu tinh?"

Tôi bình tĩnh đáp: "Đúng, là một trong đám anh em yêu tinh của anh đấy."

"Phó An Hoài, chẳng phải anh luôn nói phải thấu hiểu nhu cầu của các anh sao?"

"Giờ tôi hiểu rồi đấy. Anh có nhu cầu, chẳng lẽ những yêu tinh khác không có? Tôi chỉ giúp đỡ thôi mà, tôi rất hiểu chuyện, đúng không?"

Phó An Hoài giận dữ đập nát chiếc bánh kem.

"Diệp Thanh Ngữ, em muốn thế nào? Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, không ai có thể thay đổi thân phận Phó phu nhân của em, thế vẫn chưa đủ sao?"

Tôi nhìn lớp kem bị bóp nát trên chiếc bánh, mỉm cười nhạt nhẽo:

"Không muốn gì cả, chỉ muốn ly hôn thôi."

Giữa chúng tôi, cũng giống như chiếc bánh trên bàn.

Đã mục nát đến không thể cứu vãn.

Còn không bằng kết thúc sớm cho rồi.

Anh ta chống tay lên hông, đi qua đi lại: "Ghen à? Muốn chọc tức tôi?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!