Chương 3: (Vô Đề)

Tôi liếc đồng hồ, đã quá nửa tiếng.

WeChat lại rung lên.

"Đã quá thời gian, vậy thì tôi đợi thêm nửa tiếng nữa, quá hạn không chờ."

Tôi bật cười, đây vẫn là Đàm Ngộ – người luôn nói một là một, hai là hai sao?

Trước mặt tôi, anh ta chẳng có nguyên tắc gì cả.

Vừa bước vào quán cà phê.

Tôi thấy Đàm Ngộ ngồi ở chỗ quen thuộc của chúng tôi, khuôn mặt lạnh lẽo như đóng một lớp sương.

Hai cô gái trẻ trung xinh đẹp đến xin WeChat của anh.

Anh ta lạnh nhạt đáp: "Tôi không có WeChat."

Một cô ngẩn người: "Vậy cho xin số điện thoại đi?"

Giọng anh lại lạnh hơn hai phần: "Không có điện thoại."

Hai cô gái tiu nghỉu bỏ đi.

Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, ánh mắt anh lóe sáng, nhưng ngay sau đó lại tắt lịm.

"Thấy người khác tán tỉnh tôi, em bình thản vậy à? Một chút cũng không ghen?"

Tôi sững lại.

Ghen sao? Tôi đã ăn đủ vị chua khi ở bên Phó An Hoài rồi.

Giờ chỉ muốn sống vui vẻ, đàn ông ấy à, hợp thì đến, không hợp thì đi.

Đàm Ngộ đưa tay day nhẹ khóe mắt đỏ.

"Chuyện hôm qua em nói sẽ cho tôi một danh phận, không phải chỉ là dỗ dành tôi chứ?"

Thật ra, đúng là tôi chỉ muốn dỗ anh ta thôi.

Đa số đàn ông đều là một cái hố sâu không đáy.

Tôi đã rơi vào một cái hố rồi, không muốn bước vào lần thứ hai.

"Diệp Thanh Ngữ, em chỉ muốn chơi đùa với tôi sao?"

"Em nghĩ tôi là loại người có thể tùy tiện đùa giỡn à?"

Giọng nói của Đàm Ngộ không che giấu được cơn giận, khiến cậu nhân viên bưng bánh ngọt run rẩy.

Mà cậu nhân viên đó không ai khác, chính là em họ của Đàm Ngộ – Âu Tân.

Một nam sinh trong sáng, đến cửa hàng thuộc chuỗi kinh doanh của gia đình trải nghiệm cuộc sống.

Âu Tân nhìn tôi với ánh mắt đau lòng, "Anh tôi đẹp trai cực phẩm thế này, ngoài chị ra chẳng ai có thể khiến anh ấy chờ đợi tận một tiếng rưỡi, vậy mà chị chỉ muốn chơi đùa thôi á? Chị bình thường ăn uống tốt quá à?"

"Đồ tra nữ!"

Đàm Ngộ không vui rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!