Chương 8: (Vô Đề)

Giang Viễn Hạc sải bước tiến tới, sau lưng là thị nữ nhỏ bước vội mới theo kịp.

Hắn đứng thẳng trước mặt ta, đưa tay rút quyển sách trong tay Diệp Diểu, khẽ nhướng mày:

"Thứ này, binh sĩ trong quân thường ngầm cất giữ. Mà quyển này... đừng nói là công chúa, ngay cả ta cũng thấy làm rất cẩu thả, thô thiển không đáng xem."

Diệp Diểu bất đắc dĩ phải lui về sau nửa bước, ngẩng đầu nhìn Giang Viễn Hạc:

"Giang tướng quân, sách này không phải dễ mua ở ngoài phố, thường phải ngầm trao đổi. Công chúa thân phận đặc biệt, xuất cung bất tiện, không tìm được đường mua cũng chẳng có gì lạ."

Giang Viễn Hạc khẽ cười một tiếng:

"Ồ? Công chúa không biết đường, nhưng xem ra Diệp tiểu thư lại rõ ràng lắm."

10

Diệp Diểu mặt lúc xanh lúc đỏ:

"Từ nhỏ ta đã yêu thích sách vở, đối với sách tất nhiên là hiểu rõ hơn người thường."

Giang Viễn Hạc khoát tay:

"Không cần nói chuyện của ngươi cho ta nghe. Vừa rồi bản công chúa đã nói rõ quyển sách này không phải của nàng.

"Ta là kẻ thô lỗ, đầu óc đơn giản, không hiểu nổi lẽ cao thâm.

"Tạ công tử lại khăng khăng nói đó là vật của mình, là vì cớ chi?

"Nhưng chắc hẳn Tạ công tử có cái lý của bậc quân tử.

"Còn ta — thân là võ tướng, chẳng nghĩ được nhiều thế, song việc truy tìm một tỳ nữ — vẫn là có thể làm được."

Hắn hướng về phía chúng nhân nở một nụ cười, chẳng mang lấy nửa phần hòa khí:

"Chỉ là, thủ đoạn trong quân doanh... lại không được ôn hòa cho lắm."

Những kẻ có mặt đều là công tử tiểu thư xuất thân thế gia quyền quý, nghe ra hàm ý uy h.i.ế. p rõ ràng từ lời hắn, sắc mặt lập tức hiện lên vẻ bất mãn.

"Giang tướng quân định đem chúng ta ra thẩm tra như phạm nhân hay sao?"

"Ta không phải quân sĩ của ngươi, Giang tướng quân e là không có tư cách hỏi đến ta."

"Kinh thành không phải biên cương, Giang tướng quân nên thu liễm bớt oai phong mới phải."

Trường diện bỗng chốc căng như dây đàn.

Ta bước ra từ sau lưng Giang Viễn Hạc, đặt đóa hoa vừa hái vào tay hắn:

"Không cần Giang tướng quân nhọc công."

Ta truyền người mang đến một chiếc ghế, sau khi ngồi ổn mới từ tốn lên tiếng:

"Chư vị e là chưa rõ, Trường Lạc cung của ta xưa nay dùng hương liệu đặc chế."

"Một khi vướng phải, dù chỉ trong khoảnh khắc, cũng sẽ lưu hương không tan trong suốt một ngày.

Vị tỳ nữ kia đã chạm vào người ta, trên thân tất nhiên lưu lại hương đó, tuyệt không thể ngụy tạo."

"Diệp tiểu thư đã không tin có tỳ nữ đó, vậy chi bằng bẩm rõ với Trưởng công chúa, để người cho triệu tập toàn bộ cung nữ trong phủ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!