Vườn hoa của phủ Trưởng công chúa thiết kế tinh xảo, ta đã quen thuộc vô cùng.
Thế nhưng mỗi lần đến đây, ta vẫn sẽ dừng chân thưởng ngoạn từng cảnh sắc hoa khác nhau.
Lần này, ta cố ý chọn một nơi thanh tĩnh, nhớ đến lời dặn dò của hoàng huynh, liền sai thị nữ đi mời Giang Viễn Hạc đến.
Ven hồ nở đầy hoa vàng óng ánh, ta bước tới, ngắt một đóa.
Đúng lúc đó, bên cạnh có người vội vàng đi qua, đánh rơi một quyển sách ngay dưới chân ta.
Ta cúi nhìn, người nọ đã đi xa.
Kẻ ấy vận y phục tỳ nữ, dáng hình bình thường.
Gió thổi lật mấy trang sách, tai ta lại lờ mờ nghe thấy tiếng động xôn xao.
Một đám công tử tiểu thư bỗng ùn ùn kéo tới.
Ta thầm lấy làm lạ, nơi này vốn hẻo lánh, cớ sao đột nhiên lại có đông người kéo đến như vậy?
Chỉ thấy sắc mặt Tạ Lan biến đổi, nhanh chân bước tới, nhặt lấy quyển sách dưới đất giấu vào tay áo, ánh mắt mang theo tức giận khó nén, giọng đè thấp xuống:
"Nàng ẩn mình nơi này, rốt cuộc đang xem cái gì?"
09
Ta lấy làm lạ trước phản ứng của hắn:
"Vừa rồi có một tỳ nữ..."
Diệp Diểu thoáng đỏ mặt, nàng dường như cũng nhìn thấy quyển sách kia, muốn nói lại thôi:
"Thân là công chúa, lẽ ra phải làm gương cho nữ tử trong thiên hạ, nếu lén xem vật dơ bẩn nơi đây, chẳng phải quá..."
Sắc mặt ta lập tức lạnh xuống:
"Bản cung không rõ đã xem vật dơ bẩn nào khiến Diệp tiểu thư phải lên mặt giáo huấn bản cung như vậy?"
Tranh trong sách màu sắc rực rỡ, bị gió lật qua lật lại, ta còn chưa kịp nhìn kỹ bên trong vẽ gì thì hai người bọn họ đã đồng loạt lên tiếng quở trách.
"Công chúa dám làm mà không dám nhận? Vật ô uế này lẽ nào là giả?"
Diệp Diểu bị lời ta chọc giận, bất ngờ rút quyển sách từ tay áo Tạ Lan ra, tùy tiện mở một trang.
Ta nhìn rõ hình ảnh trên trang sách, thoáng khựng lại:
"Họ... đang làm gì vậy?"
Diệp Diểu bị ta hỏi đến á khẩu, nhất thời không biết đáp thế nào.
Lời giữa không trung thi nhau hiện lên dày đặc:
[Huyền diệu thật, một quyền đánh vào bông gòn.]
[Người đầu tiên đỏ mặt thì nên tự hỏi mình đã từng xem những thứ hay ho nào rồi.]
[Hiển nhiên là tiểu công chúa chưa hiểu gì cả.]
Tạ Lan muốn đoạt lại sách thì đã quá muộn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!