Tạ Lan nghỉ lại tại thiên điện của hoàng huynh, ta bảo hoàng huynh tạm thời chưa cần hồi tẩm, dẫn cả hai người họ cùng đến Trường Lạc điện một chuyến.
Có hoàng huynh làm chứng, cũng đỡ phát sinh rắc rối sau này.
Ta để họ ngồi xuống chờ, rồi phân phó nữ quan chưởng sự:
"Đem hết những vật Tạ công tử từng đưa tới, toàn bộ kiểm kê rõ ràng."
Động tác uống trà của hoàng huynh khựng lại một chút, khẽ nhướng mày, đưa mắt nhìn về phía Tạ Lan.
Tạ Lan đứng dậy, ánh mắt khó hiểu nhìn ta:
"Công chúa?"
Ta không quay đầu lại, sợ rằng chỉ cần thấy được ánh mắt hắn, lòng ta sẽ sinh hối hận.
"Ta ra cung hôm nay, là vì muốn tìm ngươi."
Chuyện ta thầm mến Tạ Lan, người có mắt trong thiên hạ ai mà chẳng biết, chẳng cần phải giấu diếm làm chi.
"Thấy ngươi cùng cô nương ấy tình ý tương giao, ta liền không muốn dây dưa thêm. Những thứ ngươi tặng, đêm nay hãy đem hết đi, dù là đem vứt bỏ, hay thiêu rụi, tùy ngươi xử trí."
Trong điện, chỉ còn âm thanh hoàng huynh nhấp trà vang lên khe khẽ.
Ta xoay người lại, không bỏ lỡ nét kinh ngạc thoáng hiện nơi mặt hắn.
"Ngươi sẽ không trở thành phò mã của ta, cứ yên tâm."
Tạ Lan nhìn ta chằm chằm, không như ta tưởng là nhẹ nhõm thoát gánh, trái lại ánh mắt hắn lại như mang thương tổn, hai tay bên người siết chặt thành quyền:
"Ta với nàng ấy chỉ là bằng hữu cũ, công chúa không cần để tâm đến nàng."
Ta lạnh nhạt cắt lời hắn:
"Chiều nay, chẳng phải ngươi còn nói nàng ta chỉ là người qua đường thôi sao?"
Kẻ trong lòng có điều giấu giếm mới dễ buột miệng nói dối.
[Ôi chao, tiểu công chúa quyết tuyệt đến thế sao? Vậy về sau còn mong gì thúc đẩy bi kịch đoạn tình giữa Tạ Lan và Diệp Diểu nữa, lỡ dở tình duyên mới là mỹ vị nhân gian mà.]
[Bằng hữu bao năm, tiểu công chúa lần này lại làm như tuyệt giao, liệu có cần thiết đến vậy không? Vẫn có thể làm bạn kia mà.]
[Đã có ý trung nhân rồi, thì còn cần giữ lấy bằng hữu khác giới thân mật làm chi?]
[Tiểu công chúa sáng sủa thấu tình như thế, khiến lòng ta có chút đau thay nàng.]
Những lời ấy khiến mắt ta chợt nóng, ta chớp mắt, cố kìm lại cay xè nơi vành mi:
"Tạ Lan, sau này ta sẽ không tìm ngươi nữa."
Tạ Lan cụp mi mắt, kẻ luôn khéo ăn khéo nói như hắn giờ lại hóa thành người câm.
Một hồi lâu sau, hắn mới khẽ khàng mở miệng:
"Công chúa... hiện giờ chỉ là đang trong cơn giận, đợi khi nguôi giận, ta sẽ lại tới giải thích cùng người."
Bước chân hắn khi rời đi thật nhanh, tựa như đang trốn tránh điều gì đó.
Tạ Lan đi rồi, hoàng huynh vẫn ung dung vuốt ve chén trà trong tay, nhìn ta, hỏi:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!