Chương 4: (Vô Đề)

Hắn tự mình gọi xe ngựa, đích thân đánh xe đưa ta hồi cung.

Khi đến trước cung môn, hoàng huynh đã đứng chờ từ sớm, sắc mặt âm trầm khó lường.

Ta vừa bước xuống xe ngựa liền run rẩy trong lòng, vội vàng núp ra phía sau Giang Viễn Hạc.

Giang Viễn Hạc quay đầu nhìn ta một cái, sau đó hơi dịch bước, hoàn toàn che khuất thân hình ta.

Hắn hành lễ, trầm giọng nói:

"Tham kiến Thái tử điện hạ."

Thanh âm của hoàng huynh mang theo vài phần quái lạ:

"Giang Viễn Hạc? An nhi sao lại ở cùng ngươi?"

Ta liền khẽ kéo vạt áo Giang Viễn Hạc, không thể để hoàng huynh biết được… ta đã uống rượu.

Hắn rất thông minh, liếc mắt đã hiểu ý ta, liền trấn định đáp lời hoàng huynh:

"Thần ngẫu nhiên gặp công chúa ngoài cung, thấy nàng chỉ có một mình, hạ thần lo nàng gặp bất trắc, nên mạo muội hộ tống công chúa hồi cung."

Ta từ sau lưng hắn thò đầu ra, chạm vào ánh mắt nghiêm khắc của hoàng huynh.

"Còn không lại đây."

Ta lề mề bước ra từ sau lưng Giang Viễn Hạc, đi đến bên cạnh hoàng huynh.

Hoàng huynh trước mặt người ngoài vẫn để ta giữ thể diện, không trách phạt gì thêm.

Chúng ta cùng nhau tiến vài bước vào trong cung môn, chợt ta sực nhớ điều gì, vội quay đầu nhìn lại.

Giang Viễn Hạc vẫn đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt dõi theo ta.

Hắn dường như không ngờ ta sẽ quay đầu, ánh nhìn khẽ d.a. o động, rồi bất chợt mỉm cười với ta.

Ta chạy chầm chậm đến trước mặt hắn, đưa lại chiếc khăn tay.

Lúc rời tửu lâu, nước mắt giàn giụa, dung nhan thật chẳng dễ coi, cuối cùng vẫn là dùng khăn tay của hắn.

Dáng vẻ mộc mạc, song chất vải lại mềm mại, thượng hạng hiếm thấy.

Giang Viễn Hạc nhận lại khăn, đột nhiên mở lời:

"Công chúa... vi thần còn có thể gặp lại công chúa nữa chăng?"

06

Ánh mắt hắn quang minh chính đại, nóng bỏng mà gắt gao dán chặt lấy ta.

Ta bị hắn nhìn đến chột dạ, đang định mở miệng đáp lời.

Tiếng vó ngựa dồn dập từ xa vọng lại, Tạ Lan từ trên lưng ngựa tung người nhảy xuống, vội vã chạy đến, hơi thở chưa ổn, cất giọng gấp gáp:

"Công chúa."

Hắn đứng yên tại chỗ, điều chỉnh hơi thở một lúc, trông thấy Giang Viễn Hạc, thần sắc trên mặt dần dần tan biến sự lo lắng, trở nên lạnh nhạt, ngữ khí còn xa cách hờ hững hơn bất kỳ lần nào khác:

"Công chúa đã bình an hồi cung, vậy là tốt."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!