Chương 3: (Vô Đề)

Trong ký ức của ta, gần như chưa từng thấy Tạ Lan thất thố như thế.

Ta lặng lẽ nhìn hắn thở phào như vừa qua đại nạn, còn nàng e lệ đỏ mặt, rút khỏi vòng tay hắn.

Ánh mắt hai người chỉ nhìn nhau, như chẳng còn dung nạp được kẻ thứ ba chen vào.

Giống hệt như lời nói giữa không trung kia — Tình chàng ý thiếp.

Tàn niệm nơi đáy lòng ta, cũng theo một màn ấy mà tiêu tan sạch sẽ.

Ta thu hồi ánh nhìn, xoay người bước đi.

"Công chúa!"

Tạ Lan gọi ta một tiếng, ta không quay đầu lại.

Cũng chẳng có tiếng gọi thứ hai.

Ta đã rõ, lựa chọn của hắn.

Cũng hiểu, lựa chọn của chính mình.

Những lời trong không trung, quả nhiên không sai.

Ta từ nhỏ được cưng chiều mà lớn, muốn gì có nấy.

Nam tử tốt trên đời này đâu chỉ một mình Tạ Lan, hà tất phải quấn lấy không buông, tự rước lấy nhục nhã?

Chỉ là — nơi n.g.ự. c như nghẹn lại, thật khó chịu.

Ta vẫn luôn nghĩ, giữa ta và hắn là mối tình thầm lặng mà tương thông.

Hóa ra... chẳng qua là một mình ta si tâm vọng tưởng.

04

Vọng Nguyệt Lâu vốn là nơi hoàng huynh cùng Tạ Lan từng đưa ta đến.

Khi ấy, hai người luận bàn bài học Thái phó lưu lại, còn ta thì nhấm nháp mỹ thực chốn dân gian bên ngoài cung cấm.

Nhưng lần này, chỉ còn một mình ta.

Rượu cay quá, mới nếm một ngụm đã khó uống nổi.

Nghe nói say một trận là có thể giải hết sầu muộn.

Ta ôm lấy vò rượu mà rơi lệ, đến cả việc chuốc say cũng không thành.

Lặp đi lặp lại trong tâm can, tự nhủ rằng Tạ Lan không có ta trong lòng, mà ta cũng chẳng còn muốn chọn hắn.

Chỉ cần say một lần, là có thể buông bỏ đoạn tình si ấy.

Ta tự khuyên mình, lại nhấp thêm một ngụm rượu, nhíu mày mà nuốt xuống.

[Tiểu công chúa đã không biết uống, thì đừng cố miễn cưỡng làm gì. Người ta là thiên tác chi hợp, miễn cưỡng không được kết quả tốt đâu.]

[Nàng sẽ không chọn Tạ Lan nữa đâu nhỉ? Xem tiểu tướng quân của chúng ta kìa, sau khi xuất cung liền chạy mười vòng thao trường, khóe môi cong mãi không hạ xuống, còn tưởng công chúa đã để ý đến hắn rồi.]

[Cũng chưa chắc đâu. Tính khí công chúa vốn khó lường, nếu muốn ép yêu Tạ Lan, dẫu là dưa ngọt hay dưa đắng, hái xuống rồi thì đều là của nàng.]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!