Chương 2: (Vô Đề)

Giang Viễn Hạc cất tiếng:

"Bệ hạ, còn lựa chọn của công chúa thì sao?"

Phụ hoàng phất tay xua nhẹ:

"Thánh chỉ sẽ đưa đến phủ của chuẩn phò mã."

[Ể? Sao không tuyên bố công khai chứ, tiểu công chúa chọn ai vậy?]

[Chưa công bố thì tức là cả hai vẫn còn khả năng, nhìn khóe miệng Giang Viễn Hạc mà xem, sắp bay lên trời rồi kia.]

[Tạ Lan rõ ràng không muốn bị chọn, vì cớ gì giờ không bị chọn mà sắc mặt lại u uất đến vậy?]

[Chắc đang nghĩ cách để công chúa đừng chọn mình nữa. Hắn đã gặp Diệp Diểu, đôi bên đã có cảm tình. Nay bị công chúa chen vào, chẳng phải quá đáng tiếc sao?]

Chen vào?

Ta và Tạ Lan cùng nhau lớn lên, ta quen biết hắn còn sớm hơn bất kỳ ai.

Cớ gì bây giờ ta lại thành người chen chân?

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Mi mắt cụp xuống, ta gục đầu xuống mặt bàn, trong tâm trí chỉ có hình bóng Tạ Lan —

Tạ Lan đọc sách, Tạ Lan múa kiếm.

Hắn là bạn đọc của hoàng huynh, tuổi trẻ tuấn tú, phong tư tuấn nhã, đứng bên cạnh hoàng huynh cũng không hề kém thế.

Mỗi lần thấy ta, hắn đều mỉm cười mang theo vật nhỏ lạ lẫm từ dân gian tặng riêng.

Chỉ ta có.

Ngay cả hoàng huynh cũng từng trêu chọc, rằng ta là người duy nhất Tạ Lan để tâm.

Ta vùng dậy, chạy thẳng đến tẩm điện của hoàng huynh, cầu xin huynh ấy che mắt thiên hạ, để ta có thể xuất cung tìm Tạ Lan.

Trời đã xế chiều, sắc đêm dần buông.

Hoàng huynh cuối cùng cũng không thắng nổi ta, đành giao cho ta lệnh bài, lại sai ám vệ theo sát bảo hộ, rồi mới cho phép ta rời cung.

[Tiểu công chúa e là uổng công chạy một chuyến, Tạ Lan căn bản không ở trong phủ.]

[Hắn vừa ra khỏi cung đã gặp Diệp Diểu, hai người cùng tới Lâm Thủy đình thưởng tranh, giờ phút này e đang tương tư thắm thiết, luyến tiếc chẳng nỡ rời.]

03

[Tiểu công chúa có phải đã nhận ra Tạ Lan không muốn làm phò mã, nên mới chẳng tuyên chọn ngay trước triều?]

[Có nhìn ra hay không cũng chẳng còn quan trọng. Vấn đề là nàng có nguyện ý buông tha cho Tạ Lan không kìa.]

[Công chúa bọn họ muốn gì có đó, tính tình từ nhỏ đã được nuông chiều, làm sao có thể chịu được việc tâm thượng nhân lại không muốn lấy mình?]

[Biết rõ người kia đã có ý trung nhân mà còn cố tình thành thân, vậy thì thật đáng khinh. Đến khi bị Tạ Lan lạnh nhạt suốt nửa đời sau cũng là đáng kiếp.]

Những lời ấy như từng mũi kim độc, đ.â. m thẳng vào tâm trí ta, mang theo ác ý và sự hả hê khó tả.

Nếu ta còn muốn ở bên Tạ Lan, thì ta chính là kẻ độc ác không thể dung thứ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!