Chương 5: Sóng Gió Tiệc Ngắm Hoa2

Hồ Bích Thủy huyên náo rất nhanh đã thu hút nhiều người, trong đó có cả Khương hoàng hậu.

Nhìn thấy Lâm Nguyệt toàn thân ướt đẫm yếu ớt tựa trong lòng của Dạ Hiên, sắc mặt của Khương hoàng hậu liền trầm xuống, tức giận hỏi:

- Đã xảy ra chuyện gì? Sao Tiểu Nguyệt là thành ra như vậy?

Khương hoàng hậu vừa dứt lời thì toàn thân Lâm Nguyệt khẽ run lên, sợ sệt nép sát vào Dạ Hiên không nói lời nào.

Dạ Hiên thấy nàng ta đáng thương thì trong lòng nảy sinh ý định muốn bảo vệ, liền hướng Tần Dao trừng mắt lạnh giọng:

- Lời này e là mẫu hậu phải hỏi quận chúa rồi.

Đối mặt với ánh mắt hung ác của Dạ Hiên, Tần Dao lại vô cùng bình tĩnh:

- Điện hạ nói vậy là có ý gì? Chẳng lẽ ngài nghi ngờ là ta đẩy Lâm tiểu thư xuống nước sao?

- Không phải nghi ngờ mà là chắc chắn.

Ta ở bên giả sơn nghe thấy hai người xảy ra tranh chấp, sau đó Tiểu Nguyệt rơi xuống hồ.

Nếu không phải muội làm thì chẳng lẽ Tiểu Nguyệt tự mình nhảy xuống sao?

Tần Dao mỉm cười, nhướn mày đáp:

- Điện hạ đoán đúng rồi, là do nàng ta tự mình nhảy xuống.

Dạ Hiên nghe thấy lời này thì không nhịn được nữa, quát lớn:

- Tần Dao, muội bình thường vô pháp vô thiên hay ức hiếp kẻ yếu ta có thể khoan dung muội còn nhỏ tuổi.

Nhưng Tiểu Nguyệt không biết bơi, muội lại nhẫn tâm thấy chết không cứu thì ta không thể nào tha thứ được.

Tần Dao nghe thấy lời này thật sự cảm thấy rất không đáng thay cho vị quận chúa nào đó.

Nàng hi sinh cho hắn, thay hắn nhận hết báo ứng.

Nhưng trong lòng hắn, nàng căn bản không là gì.

Hắn có thể nhớ rõ nữ nhân khác không biết bơi, lại quên rằng chính là cũng vậy.

Tần Dao nhìn Dạ Hiên, lạnh lùng đáp:

- Ta cũng không biết bơi, ngài bảo ta làm sao cứu người.

Hơn nữa nàng ta không quý trọng mạng mình, dựa vào đâu ta phải cứu?

- Muội đúng là ngày càng quá đáng khiến người chán ghét.

Lâm Nguyệt ở trong lòng Dạ Hiên âm thầm đắc ý.

Nàng ta biết Tần Dao chọc giận hoàng hậu nên hoàng hậu muốn mượn dịp giáo huấn Tần Dao.

Vậy nên hôm nay cho dù thế nào thì hoàng hậu cũng nhất định sẽ đứng về phía nàng ta.

Tần Dao ngu ngốc còn ở đây cứng đầu, để xem lát nữa có mạnh miệng được không.

Khương hoàng hậu đúng là không khiến Lâm Nguyệt thất vọng, đanh mắt nhìn Tần Dao:

- Quận chúa, ta biết ngươi có quyền có thế được bệ hạ xem trọng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!