Chương 47: Ngọn Nguồn Năm Ấy

Này, dậy đi.

A Lục không chút khách khí đá vào chân Lâm Cố.

Hắn ăn đau, khẽ nhíu mày khẽ "ưm" một tiếng.

Từ đêm qua đến giờ, hắn đã chịu không ít khổ từ đám thuộc hạ của Dạ Huyền.

Lâm Cố cắn môi để giữ tỉnh táo, chậm chạp mở mắt.

Dạ Huyền ngồi trên chiếc ghế trống ở giữa phòng.

Trên chiếc bàn trước mặt hắn còn có một bình trà đang tỏa hương nhàn nhạt.

Hắn nhìn về phía Lâm Cố, cất giọng lạnh lùng:

- Thuộc hạ của ta tiếp đãi ngươi chu đáo chứ? Lâm Phó Tướng.

Lâm Cố nghiêng đầu, nét mặt bình tĩnh:

- Ta nhớ lúc ta cùng nghĩa huynh ra trận, điện hạ chỉ mới 6 tuổi.

Hiện giờ, đã lớn thế rồi...

Dạ Huyền rót trà nóng, tạt thẳng vào vết roi trên người Lâm Cố.

Hắn nhíu mày, không rên một tiếng.

Dạ Huyền nhìn bộ dạng chật vật của hắn, hừ lạnh:

- Nếu năm đó ngươi cũng kiên cường bất khuất như bầu giờ thì tốt biết mấy.

Hôm nay ta không đến để ôn chuyện cũ với ngươi.

Nói đi, chứng cứ thông địch của Thừa Tướng ở đâu? Vì sao đáng lẽ ra Cố Thành có thể cầm cự mười ngày chờ Hoàng Thúc ta đến chi viện lại đột nhiên thất thủ?

Lâm Cố nhếch môi, nhạt giọng.

- Muốn ta nói cũng được, nhưng ta có một điều kiện.

- Nói thử nghe xem

Lâm Cố không bận tâm đến vết thương, dùng sức đứng dậy.

So với Khương Mộ bị đá gãy chân, hắn vẫn còn lành lặn hơn nhiều.

Dạ Huyền nhìn Lưu Phi, hắn hiểu ý liền tiến lên lấy một chiếc ghế ấn Lâm Cố ngồi xuống.

Lâm Cố bây giờ mới nhìn kỹ Dạ Huyền, hắn thế nhưng lại có nét gióng với Lâm Thiếu Khanh ngày xưa.

Khiến Lâm Cố bất giác sinh ra cảm giác sợ hãi và hổ thẹn.

Lâm Cố né tránh ánh mắt của Dạ Huyền, chậm rãi nói:

- Thê tử ta chỉ là dân nữ bình thường, nàng không biết thân phận của ta.

Điện hạ là người độ lượng, xin đừng làm khó nàng.

Giọng điệu của hắn không phải ra điều kiện mà là khẩn cầu, cho thấy hắn là người rất biết cách hành sự dự vào hoàng cảnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!