Chương 46: Nỗi Đau Và Nước Mắt

Rừng đêm gió rét, nhưng mồ hôi trên trán Khương Mộ cứ rịn ra.

Hắn buông kiếm, cố gắng để bản thân trấn tĩnh:

- Điện hạ không ở trong cung một mình đến nơi hẻo lánh này, bệ hạ có biết không? Còn nữa, ngài nên nhìn cho kỹ trước mặt mình là ai.

Nếu để bệ hạ biết ngài cấu kết phản loạn mưu hại mệnh quan triều đình, cho dù bệ hạ có niệm tình cũ với Dung Hoàng Hậu thì cũng không bảo vệ được điện hạ.

Dạ Huyền nhếch môi, cất tiếng cười trầm thấp:

- Việc làm sao để giải thích không cần Khương Giám Quân nhọc lòng.

Chẳng phải ngài cũng mưu hại mệnh quan triều đình nhưng nhiều năm vẫn bình an vô sự đấy sao? So với ngài giết cả vạn người, ta chỉ giết mình ngài thì có gì phải sợ.

Bàn tay Khương Mộ siết chặt, phẫn nộ nói:

- Dạ Huyền, ngươi đừng ngậm máu phun người.

Cửu cửu ngươi là tên thông địch bán nước, ngươi cũng là con cháu tội thần.

Ta chẳng qua là tâu rõ với bệ hạ để giữ vững kỷ cương, ta không làm sai gì cả.

Dạ Huyền tàn nhẫn đập vào khủy chân Khương Mộ.

Chỉ nghe một tiếng "rắc" giòn tan, sau đó là tiếng kêu thất thanh của hắn.

Dạ Huyền nét mặt ngoan lệ, lạnh lẽo nói:

- Là cửu cửu ta thông địch bán nước? Khá khen cho ngươi còn có dũng khí nói lời này.

Có biết tại sao nhiều năm qua ta vẫn để ngươi sống không? Đó là vì cửu cửu ta, ta muốn thay cửu cửu lấy lại công đạo.

Rửa sạch oan uổng của nhà ngoại tổ phụ ta, cho nên ngươi mới có thể dương dương tự đắc sống đến bây giờ.

Khương Mộ đau đớn bò trên đất, nhưng vẫn lớn giọng quát:

- Nói bừa, ngươi có chứng cứ gì mà dám trị tội ta? Dựa vào vài lời của một tên phản chủ, ai sẽ tin?

- Vậy nếu là lời của ta thì sao?

Từ trong đám thuộc hạ của Dạ Huyền, một người đàn ông trung niên chậm rãi đi ra.

Hắn ăn mặc rách rưới, trên gương mặt là một vết sẹo dài do đao chém.

Khương Mộ nhìn thấy hắn như nhìn thấy quỷ, sợ hãi lùi lại:

- Sầm Phong...! ngươi là Sầm Phong...! Không...! ngươi đã chết rồi...

Sầm Phong nhìn Khương Mộ như người điên tự lẩm bẩm, lạnh lùng nói:

- Vì ta chết rồi, nên ngươi mới yên tâm việc xấu mình làm không bị phát hiện đúng không?

Sầm Phong bước tới túm lấy cổ áo hắn, phẫn nộ như một con thú dữ nhìn thấy kẻ thù:

- Tên khốn kiếp tán tận lương tâm nhà ngươi.

Chỉ vì tư lợi, nhẫn tâm hại chết 2 vạn dân chúng cùng 3 vạn tướng sĩ ở Cố Thành.

Nửa đêm nằm ngủ, ngươi không sợ Lâm Tướng Quân sẽ về tìm ngươi tính sổ sao? Ngươi không sợ 5 vạn oan hồn đó đến đòi mạng ngươi sao? Cha con các ngươi không sợ báo ứng hay sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!