Tiểu thư, thuộc hạ đã điều tra sơ qua.
Tên đó là Lâm Cố, hắn làm nghề săn bắn thú rừng và tải hàng cho người dân trong vùng.
Một năm trước hắn đột nhiên mất tích không rõ nguyên do, hôm nay mới trở về.
Tần Dao mân mê cây quạt trong tay, trầm mặc nghe A Lục báo lại hành tung của tên nam nhân hôm nay đã cứu cha con nhà nông dân kia.
Cô híp mắt, lạnh lùng nói:
- Theo dõi nhất cử nhất động của hắn.
Lần này hắn về, nhiều khả năng là dẫn thê tử và nhạc phụ bỏ trốn.
A Lục khó hiểu nhìn Tần Dao, chẳng biết tại sao cô đột nhiên hứng thú với gã này.
Không lẽ là vì thân thủ của gã? Mà cũng không đúng, vừa rồi quận chúa nói hắn muốn trốn.
Tần Dao nhìn vẻ mặt như lạc vào lớp mây mù của A Lục, thở dài:
- Không cần nghĩ ngợi, cứ làm theo lời ta nói là được.
Nhớ kỹ, phải bảo vệ tính mạng của hắn.
A Lục quỳ một chân thấp giọng đáp, sau đó yên lặng rời đi.
Tần Dao chống cằm, mong rằng Dạ Huyền sẽ đến kịp.
Trùng hợp nhà ngoại cô ở rất gần núi Tử Điệp, vì vậy cô mới có lí do quang minh chính đại đến đây.
Lâm Cố là người quan trọng trong vụ án của Lâm Gia, hắn tuyệt đối không thể gặp chuyện.
Từ lúc Dạ Huyền nói có việc cần rời đi, cô đã nghĩ ngay đến nơi này.
Hắn nhiều năm bồi dưỡng nhân sĩ, ngoài mục đích tranh giành hoàng vị còn có rửa oan cho Trấn Quốc Công.
Mà kẻ gây nên tội ác ở Cố Thành, đang sống chui lủi như một con chó ở đây.
Tần Dao càng nghĩ càng tức, cuối cùng cũng không thể ngồi yên.
Đêm, Lâm Cố dẫn theo thê tử là Lý Oánh cùng cha cô Lý Hồng men theo bìa rừng.
Địa hình ở đây hắn đã rất quen thuộc, vì vậy dù trời không trăng hắn vẫn có thể tự tin.
Lý Oánh nhìn bóng tối mờ mịt trước mặt, nhỏ giọng nói:
- Lâm Ca, cuối cùng chúng ta đi đâu.
Lâm Cố siết chuôi đao bên hông, lầm rầm đáp:
- Tĩnh Quốc, nếu không đi e là mất mạng.
Lý Oánh run lên, cất giọng sợ hãi.
- Đã xảy ra chuyện gì? Ai muốn giết chúng ta.
Lâm Cố dừng bước, quay đầu nắm lấy bả vai Lý Oánh:
- Oánh Nhi, nàng có tin ta không?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!