Đại hôn của Thái Tử là dịp trọng đại, dân chúng khắp nơi chúc tụng vui mừng.
Từ sáng sớm, trong cung đã giăng đèn kết hoa vô cùng náo nhiệt.
Vân Quý Phi mệt mỏi ngồi trong điện để thái y bắt mạch an thai, mấy ngày nay sức khỏe nàng ngày càng kém.
Hoàng đế ngồi bên cạnh nàng, khẩn trương hỏi thái y:
- Thế nào?
Thái y nhíu mày, thở dài đáp:
- Tâu bệ hạ, nương nương thường xuyên lo nghĩ.
Khí huyết không đều cần an tâm tĩnh dưỡng.
Hoàng đế nhìn vẻ tiều tụy của nàng, phất tay để thái y lui xuống.
Vân Quý Phi gần đây ngủ không ngon, biết Hoàng Đế lo lắng thì cười trấn an:
- Bệ hạ đừng như vậy, thiếp vẫn rất khỏe.
Nàng nói vậy, nhưng vẻ mặt lại không ổn chút nào.
Hoàng Đế ôm nàng vào lòng, thở dài nói:
- Đều là trẫm không tốt, để nàng luôn bất an như vậy.
Vân Quý Phi còn muốn nói gì đó, nhưng Tâm Liên tiến vào cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người.
- Nô tỳ bái kiến bệ hạ.
Hoàng Đế gật đầu, để nàng đứng lên, cất tiếng hỏi:
- Ngươi vừa đi đâu về?
- Bẩm bệ hạ, nô tỳ theo lời dặn của nương nương mang quà mừng đến cho nhị tiểu thư.
Hoàng đế tinh mắt phát hiện bùa bình an trên tay Tâm Liên, nhíu mày:
- Đó là gì?
Tâm Liên mỉm cười, dịu giọng đáp:
- Bẩm bệ hạ, đây là bùa bình an mà quận chúa nhờ ta tặng cho nương nương.
Quận chúa nghe nói nương nương gần đây ngủ không ngon nên rất lo lắng.
Vân Quý Phi cười, vươn tay nhận lấy:
- Nha đầu này thật có lòng, đáng tiếc là hôm qua mẫu thân vừa cho thiếp một cái tương tự.
Thôi, cứ nhận trước đã.
Hoàng đế biết gần đây mọi ăn uống sinh hoạt của Mai Hoa Điện đều do Thái Hậu đích thân kiểm tra.
Thái Hậu coi trọng đứa trẻ này, nên rất cẩn thận không để cho kẻ xấu có cơ hội ra tay.
Hoàng đế vì vậy cũng rất yên tâm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!