Ngày hôm sau, phủ Trấn Bắc Hầu nhận được thiếp mời của hoàng hậu.
Tần Dao cũng không quá bất ngờ, đây là thao tác thường thấy trong mấy bộ phim cung đấu.
Dù sao hôm qua cô đã khiến hoàng hậu không thoải mái, sao bà ấy có thể để cô yên ổn.
Thúy Lan đứng hầu bên cạnh thấy cô cứ nhìn tấm thiếp thất thần thì lo lắng hỏi:
- Quận chúa, người làm sao vậy?
Tần Dao thở dài, hờ hững nói:
- Cái này chính là Hồng Môn Yến a, tiếc là ta không thể từ chối.
Thúy Lan nghe vậy thì mỉm cười:
- Sao quận chúa lại nghĩ vậy.
Hôm nay thái tử trở về nên hoàng hậu mới tìm cớ để hai người làm hoà thôi.
Tần Dao nhìn cô tỳ nữ ngây thơ nhà mình, lắc đầu không nói.
Nếu hoàng hậu tốt bụng như vậy thì hay biết mấy, rất tiếc.
Tần Dao một bộ không tình nguyện, rầu rĩ nói:
- Gọi người đến giúp ta chải tóc thay y phục.
Nếu đến trễ e là càng rắc rối.
Thúy Lan cúi người đáp một câu rồi đi nhanh ra cửa.
Tần Dao ngồi ngắm mình trong chiếc gương đồng, khóe môi khẽ nhếch.
Cô phải công nhận rằng dù quận chúa là ác nữ nhưng vẫn là một mỹ nhân hiếm có.
Da trắng môi hồng, phấn điêu ngọc trác vô cùng kiều diễm.
Mỗi cái đưa tay nhấc chân đều toát lên vẻ cao quý ưu nhã khiến người ta khó mà rời mắt.
Trong quyển sách từng ghi chép Ngọc Dao quận chúa tin vào lời của một thuật sĩ giang hồ, hắn nói nàng có mệnh phượng hoàng, tương lai sẽ thành mẫu nghi thiên hạ.
Cũng vì mấy lời mê tín này mà nàng ta năm lần bảy lượt tự mình tìm chết.
Tần Dao âm thầm mặc niệm cho số phận bi thảm của mình, cùng nha hoàn vào cung.
Tiệc ngắm hoa thật sự rất nhạt nhẽo.
Tần Dao cũng không quá mong chờ, cô theo sự chỉ dẫn của cung nữ ngồi vào vị trí.
Nhưng vừa đặt mông xuống thì bốn phía đã nổi lên những tiếng thì thầm to nhỏ.
"Chuyện gì vậy? Sao quận chúa lại ngồi ở đó?"
"Ta nghe thứ huynh của ta nói, do quận chúa giúp nhị hoàng tử nên hoàng hậu không vui.
Muốn mượn dịp này chỉnh cô ta."
"Bình thường thị sủng sinh kiêu, lần này xem thử còn cười nổi không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!