Tần Dao nặng nề mở mắt, cô không rõ bản thân đã ngủ bao lâu.
Cơ thể cô rã rời, hoàn toàn không có cảm giác.
Thúy Lan vừa pha trà trở về, thấy cô đã tỉnh thì mừng rỡ nói:
- Quận chúa, người dọa nô tỳ sợ chết đi được.
Thúy Lan có vẻ kích động, nàng dùng sức ôm lấy khiến Tần Dao thấy đau.
Còn chưa kịp đẩy nàng ra, ngoài điện đã vang lên một giọng nói quen thuộc:
- Thúy Lan, buông tay.
Ngươi làm quận chúa đau rồi.
Thúy Lan có vẻ đã ý thức được hành động thái quá của mình, vội vàng quỳ xuống:
- Nô tỳ không phải cố ý, mong quận chúa tha thứ.
Tần Dao sắc mặt tái nhợt, yếu ớt nói:
- Đứng lên đi, nơi này là nơi nào? Vì sao ta lại ở đây?
Thuý Lan đứng dậy, kinh ngạc đáp:
- Quận chúa không nhớ gì sao? Người vì ăn bát chè ngũ sắc nên trúng độc.
May mà có Quốc Sư y thuật cao minh nên mới gặp dữ hóa lành.
Tần Dao sững người, lo lắng nhìn về phía Vân Quý Phi.
- Trong chè có độc? Vậy cô mẫu có sao không?
Vân Quý Phi lắc đầu, cười đáp:
- Ta không sao? Chỉ có bát chè mà ta đổi cho con là có độc.
Con đã cứu hài tử trong bụng ta.
Tần Dao ngơ ngác, sau đó cười lên:
- Nương nương có hỷ rồi sao? Bao lâu rồi.
- Ba tháng rồi, bệ hạ sợ ta bị chú ý nên mới không nói ra.
Vậy mà...
Vân Quý Phi thở dài, nghĩ đến ánh mắt và lời nói của Lan Phi khi ấy, trong lòng không khỏi trùng xuống.
Tần Dao nắm lấy tay nàng, cất giọng an ủi:
- Nương nương đừng buồn bã cau có nữa, nếu không em bé sẽ giống như người suốt ngày không vui đó.
Vân Quý Phi bật cười, không biết nói gì với Tần Dao.
Cung nữ mang thuốc vào, nhìn thấy Vân Quý Phi thì quy củ hành lễ:
- Tham kiến Quý Phi nương nương, tham kiến quận chúa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!