Tần Dao nhìn con phố sầm uất trước mặt, đèn lồng được treo khắp mọi nơi.
Người người nhà nhà nô nức đi xem hội, nắm tay nhau vui vẻ nói cười.
Khung cảnh ấm áp như trong mộng.
Ngày trước nhìn vào những tư liệu trắng đen, cô không thể mường tượng hết vẻ đẹp này.
Bây giờ được tận mắt trải nghiệm, quả nhiên là vô cùng xúc động.
Tần Dao đi bên cạnh Dạ Huyền, cô hết nhìn bên trái lại ngó bên phải.
Bộ dạng như trẻ con lần đầu nhìn thấy thế giới bên ngoài của cô khiến Dạ Huyền nhịn không được bật cười, hắn vươn tay véo má cô trầm giọng:
- Nàng sao vậy? Cứ ngẩn ngơ mãi.
Tần Dao ngẩng đầu nhìn hắn, gương mặt đã sớm bị cái lạnh đầu đông làm cho đỏ ửng.
Cô để mặc Dạ Huyền chỉnh lại áo choàng cho mình, nhàn nhạt nói:
- Hôm nay cảm ơn huynh.
Lâu rồi ta mới có dịp vui như thế này.
Dạ Huyền ôm lấy hai má đã lạnh cóng của Tần Dao, cười đáp:
- Nếu nàng thích, Nguyên Tiêu ta lại dẫn nàng đi chơi.
Tần Dao hai mắt sáng lên, híp mắt cười với Dạ Huyền.
- Thật sao? Vậy thì hứa rồi nhé.
Dạ Huyền gật đầu, sau đó nắm lấy tay cô dẫn xuyên qua đám đông.
Họ đi khắp nơi, còn thắng không ít phần thưởng từ những trò chơi trên phố.
Chỉ cần là thứ Tần Dao thích, hắn đều sẽ mua tặng cho cô.
Mặt nạ, ngọc bội, kẹo hồ lô,...! Cho đến giấy dán.
Hai người nam thanh nữ tú đi trên đường, thu hút không ít ánh nhìn của người khác.
Tần Dao vì mải mê dạo phố, hoàn toàn không nhận ra bản thân đang tay trong tay với Dạ Huyền không khác gì cặp đôi trong các show hẹn hò.
Tần Dao thật sự không biết mệt, đi một vòng lại muốn đi thêm vòng nữa.
Lúc hai người về đến Hầu Phủ thì trời cũng gần sáng.
Tần Dao ôm trên người quá nhiều đồ, nhíu mày nhìn bức tường sau hậu viện:
- Cao quá, làm sao mà trèo qua được đây?
Dạ Huyền khoanh tay, bật cười:
- Ta bế nàng bay qua tường.
Không phải lúc tối nàng bảo rất thích sao?
Tần Dao xụ mặt, lắc đầu nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!