Chương 3: Tìm Một Lý Do

Trên đường trở về phủ, nha hoàn Thúy Lan luôn đưa mắt về phía Tần Dao.

Bộ dạng ngập ngừng muốn nói lại thôi đó khiến Tần Dao đau đầu.

Cuối cùng không nhịn được nữa đành cất tiếng hỏi:

- Ngươi có gì muốn nói thì mau nói đi.

Thúy Lan cúi đầu, nhỏ giọng đáp:

- Nô tỳ chỉ là không hiểu.

Quận chúa rõ ràng là muốn giúp nhị hoàng tử, sao phải nói dối là xem mặt mũi của quý phi nương nương?

Tần Dao dùng tay chống đầu, chậm rãi nói:

- Vậy ta hỏi ngươi, trước đây ta đối với nhị hoàng tử thế nào?

Thúy Lan nghe cô hỏi lại thì hơi kinh ngạc, ngập ngừng đáp:

- Rất...! Rất quá đáng ạ.

Tần Dao cười mà như không nhìn Thúy Lan.

- Không phải chỉ là quá đáng đâu.

Nếu một ngày hắn làm vua, ta chắc chắn sẽ là người đầu tiên bị xử chết.

Thúy Lan nghe thấy lời này mặt mày trắng bệch, vội vàng quỳ xuống chân Tần Dao run rẩy nói:

- Quận chúa, lời này không được tùy tiện nói ra đâu ạ.

Nếu để người ngoài nghe được không những mang hoạ sát thân mà còn liên lụy cửu tộc.

Tần Dao thấy Thúy Lan sợ như vậy thì bật cười, vươn tay đỡ cô ấy ngồi ngay ngắn lại.

- Được rồi, chúng ta còn đang trên xe ngựa đấy.

Ngươi kích động như vậy lỡ xảy ra chuyện thì sao.

Ngồi im đi.

- Nhưng quận chúa hãy hứa là đừng nói mấy lời dọa người như vậy nữa đi.

Tần Dao hết cách chỉ đành gật đầu.

- Được rồi, ta không nói.

Thấy Thúy Lan đã bình tĩnh lại Tần Dao mới thong thả nói tiếp.

- Vậy cho nên nếu ta đột nhiên nói bản thân muốn giúp hắn.

Với kẻ đa nghi như hắn chắc chắn sẽ đề phòng ta, thậm chí còn tránh né ta.

Nên ta chỉ có thể đem phần ân tình này chuyển lên người cô mẫu.

Dù sao nàng ở trong cung cũng hay chiếu cố hắn, nếu ta nói do cô mẫu khuyên bảo hắn sẽ tin.

Thúy Lan nghe đến đây thì gật gù đồng ý.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!